80s toys - Atari. I still have
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
02:22 25/06/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

A Love Story Of Teen

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 39070
Tác giả: Ngaytho259
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 67
.

Thấy quyển sách, Shin bật cười cầm lên:

_Em cũng học tiếng Hàn nữa hả?

_Hồi đó, vì tình iêu đối với Jun Ki oppa, em cũng có đi học vài lớp, sau này vì bận quá nên thôi…-Nó cười- Nhưng nếu ôn lại chắc em sẽ nhớ…

_Jun Ki hyung???- Shin trợn mắt.

_Zạ…-Nó cũng tròn mắt nhìn Shin, làm jie mà anh chàng ngạc nhiên zữ zậy.

_Haha, tưởng ai. Em thích lão già đó à?

Nó sáng mắt, nghe giọng điệu Shin, hổng lẽ, Shin quen Jun Ki???:

_Bộ anh….

Biết nó định hỏi gì, Shin nói ngay:

_Hơi bị thân đấy nhá, Hyung là hậu bối của mẹ anh….Vì ngoại hình và tính cách giống nhau nên bọn anh dễ kết thân…

_Ngoại hình giống á????- Nó phì cười.

_Em không thấy thế sao?

Nó lắc đầu lia lịa như pha trò.

_Uh nhỉ?- Shin bỗng nhìn sâu vào mắt nó- Nếu anh giống hyung thì em đã thích anh từ lâu rồi….

Nó nhìn Shin một hồi lâu rồi xoay mặt đi.

Shin cũng quay ra chỗ khác, giọng đượm buồn:

_Xin lỗi. Anh cũng không biết tại sao mình lại nói vậy…

Nó không đáp. Shin lên tiếng tiếp

_Anh xuống nhà dưới đây….Lát nữa em xuống dưới ăn cơm nhé!

Nói rồi Shin mở cửa phòng, đi ra ngoài.

-----------------------------

Thường Khánh ngồi như một pho tượng trước ban công. 9h tối.

Anh chàng đang nghĩ về nó. Mấy bữa nay, nó không đi học lớp tăng cường hè. Bặt vô âm tính….Bất chợt, anh chàng móc di động ra.

- Giọng nhỏ Lam vang lên bên kia đầu dây.

_Xin lỗi vì đạ làm phiền cô vào giờ này.

- Nhỏ Lam cười.

Im lặng một chút. Thường Khánh tiếp:

_Cô có biết Thùy Anh hiện ra sao rồi không?

-Con Lam có vẻ khó xử. Trước khi bay qua Hàn Quốc, nó đã dặn con nhỏ là đừng để cho Thường Khánh biết. Thế nhưng, nghe giọng của Thường Khánh, nó biết chàng khờ này đang rất lo lắng cho con bạn thân của mình.

Một khoảng lặng. Con nhỏ chợt nói:

---------------------------------------

Đêm đầu tiên ở nhà Shin. Lạ chỗ ngủ, nên nó thao thức mãi đến gần 2h sáng. Thế nên sáng ra, nó phải ngáp lên ngáp xuống, vươn vai mấy lần mới đặt chân xuống khỏi giường.

Phòng ăn.

Dì tư và Shin đang ngồi ăn sáng. Anh chàng lảng tránh ánh nhìn của nó. Nó gật đầu chào dì Tư. Dì í cười:

_Ừ, con ngồi xuống đi!- Rồi bà quay lại gọi cô người làm [=tiếng Hàn]- Chị Kim lấy cho tôi thêm một cái chén và đôi đũa nữa nhé.

Nhà Shin giàu thật. Một bữa ăn ở nhà Shin chắc chi phí gấp mười lần một bữa ở nhà nó. Dù nhà nó đã là giàu nhất nhì TP rùi. Đến cả ăn sáng ở đây cũng toàn sơn hào hải vị…

Nó đang ăn, bỗng dưng dì Tư chợt nhớ ra điều gì đó và quay ra nói với Shin:

_À…Mẹ con dặn lát nữa hai đứa đi xem lễ phục đó. Đây nè- Dì Tư lôi trong túi ra một tấm danh thiếp- Chỗ wen của mẹ con thì phải…

Shin cầm lấy tấm thiếp. Hai đứa sững sờ nhìn nhau.

Dì Tư cười:

_Có jie mà ngạc nhiên zữ vậy. Còn 3 ngày nữa là lễ đính hôn diễn ra rồi…Hai đứa ăn tiếp đi!

Nó cúi đầu xuống, miếng cá trong miệng nó chợt thấy đắng chát….

---------------------------------

Một chiếc limousin màu trắng đục chở Shin và nó đến cửa hàng lễ phục thuộc hàng top của Seoul . Chủ cửa hàng là bạn của mẹ Shin. Người Tài xế chạy ra mở cửa xe cho hai đứa.

Nó miễn cưỡng bước vào, khép nép bên Shin.

Mẹ Shin đã chọn sẵn cho nó một chiếc hanbok phần trên màu vàng nhạt có hoa văn, phần phùng ra màu hồng đậm, tay áo đủ màu, và cái ruy băng to bản màu tím, trông rất trang nhã và sang trọng.

Nó chẳng màng quan tâm mình sẽ mặc gì trong lễ đính hôn nữa…..Thể nên, mẹ Shin chọn gì thì nó sẽ mặc lấy vậy…

Bức rèm được kéo ra. Nó xuất hiện như một nàng công chúa trong bộ hanbok quý phái.Chỉ cần gương mặt của nó đừng ủ dôt như thể nữa thì sẽ hoàn hảo.

Chị nhân viên quay qua Shin

_Qúy khách thấy thế nào ạ?

Shin đờ người trước vẻ đẹp thánh thiện của nó trong trang phục truyền thống của quê nhà. Anh chàng giật mình khi chị nhân viên hỏi.

_À…Đẹp lắm…

Nó quay lại nói với chị nhân viên bằng tiếng Hàn:

_Vậy em lấy bộ này.

15’ sau. Đến lượt Shin thử đồ cưới. Tính anh chàng cũng chẳng kén chọn mấy. Thấy cái nào vừa ý là anh chàng gật đầu liền.

Hai đứa đang ngồi uống nước trong khi chờ nhân viên xếp đồ bỏ vào vali.

Không ai nói gì. Tuy nó không thể ép con tim yêu Shin được và vẫn chỉ xem Shin là anh trai, giống lão Quân thôi nhưng…. Thật ra, đêm qua nó đã suy nghĩ kĩ rồi. Suy cho cùng, Shin không có lỗi trong chuyện này. Nó cũng đâu có trách Shin. Tại sao cứ phải làm tội anh chàng như vậy?

_Anh Shin à…- Nó lên tiếng- Xin lỗi vì đã làm anh căng thẳng mấy bữa nay.

_Không sao đâu nhóc- Anh chàng mỉm cười.

Nó thở hắt ra, nói:

_Thật khó để thực hiện nhưng.....Em sẽ ngoan ngoãn làm cô dâu của anh!

Shin trợn trắng:

_Em không đấu tranh nữa sao?

_Làm được gì nữa đâu chứ!- Nó cố cười.

Shin nhìn nó, ngậm ngùi, thấy nó như thế này, anh chàng còn đau hơn nó.

Bất chợt, Shin nói:

_Này, tại sao em lại thích thằng bé ấy đến vậy?

_Em không biết- Nó xoay xoay ly nước lọc trong tay- Đáng lẽ…Đáng lẽ em rất ghét hắn. Người gì mà lạnh lùng, lúc nào cũng khô khốc như khúc củi, lại còn hay ghẹo em, chẳng coi em ra gì- Nó tuôn ra một hơi như đang kể tội Thường Khánh. Chợt, sống mũi nó cay cay từ lúc nào- Tuy nhiên, mặc dù hắn không nói ra và lúc nào cũng tỏ ra tự kiêu, nhưng bên trong…hắn rất cần ai đó quan tâm….Hắn lạnh lùng để mọi người biết hắn đang cô đơn…Hắn tự kiêu để mọi người chú ý đến hắn- Nó mỉm cười khi nhớ đến hình ảnh ấy, tiếp- Đằng sau cái vỏ bọc mạnh mẽ ấy, là một tâm hồn cô độc và cần được chở che….

Một giọt nước mắt lăn dài trên má nó. Nó vội quệt đi. Shin lặng người nhìn nó. Nó yêu và hiểu Thường Khánh như thế. Thế nên, chắc chắn nó đau lắm, khi hai đứa bị chia cắt như thế này.

Bất gíac, Shin mỉm cười. Không thể để lễ đính hôn diễn ra. Vì đó là cách duy nhất để anh chàng có thể mãi mãi giữ nụ cười ấy trên môi nó….

------------------------------------------

Bệnh viện Seoul.

Tuy công việc làm ăn rất bận bịu, thế nhưng bà Lan- mẹ Mạnh Khoa vẫn một mực dẹp sang một bên tất cả, để có thể đưa con trai sang Hàn phẫu thuật.

Mạnh Khoa đang ở cố định trong bệnh viện đễ chờ đến ngày phẫu thuật.

. Bà Lan đang ngồi trên giường của Mạnh Khoa. Mặc áo bệnh nhân, nhưng anh chàng vẫn "tỏa nắng" như thường. Bà Lan hỏi:

_Con có thấy khó chịu hay nhức đầu gì nữa không?

_Dạ bớt rồi mẹ- Anh chàng cười- Chắc nhờ đổi không khí, nên con thấy thoải mái hơn nhiều.

Bà Lan mỉm cười:

_Vậy thì mẹ yên tâm rồi.

_Mẹ…-Mạnh Khoa nắm lấy bàn tay của mẹ mình- Chỉ có mỗi chuyện ăn với học, vậy mà con cũng không làm xong, bệnh lên bệnh xuống…Con làm mẹ khổ vì con nhiều quá….

Bà Lan cười hiền, dí ngón tay vào đầu anh chàng:

_Ngốc quá! Bệnh tật có ai muốn đâu! Con tự trách mình như thế nữa là mẹ giận đó!

Mỉm cười, Mạnh Khoa ôm chặt lấy mẹ mình, nũng nịu như một đứa con nít, Bỗng nhiên, mặt mày anh chàng say sầm. Mắt lại mờ đi, mọi thứ trước mắt anh chàng như đang bị bao phủ bởi một màng sương dày.

Bà Lan lo lắng:

_Con làm sao vậy? Bệnh lại tái phát nữa phải không? Để mẹ kêu bác sĩ.

_Mẹ!- Mạnh Khoa kéo tay bà Lan lại- Con đỡ rồi…..Với lại, bây giờ mới sáng sớm. Chắc họ chưa đến đâu!

Bà Lan ôm anh chàng vào lòng:

_Thấy con cố chịu đựng như vậy. Mẹ sót lắm…..

_Con chịu được mà- Anh chàng trấn an mẹ mình- Dù sao cũng chỉ còn một tuần thôi là con được phẫu thuật rồi.

--------------------------------

Tại một nhà hàng-khách sạn lớn.

Dù là đính hôn thôi, thế nhưng vì ba mẹ Shin quen biết rộng rãi, thế nên khách đến dự cũng phải hơn một ngàn người, chưa kể đến gia đình dòng họ hai bên. Ba nó, anh hai nó và nhỏ Lam vừa bay tới Seoul đêm hôm qua.

Nhỏ Lam dẫn nó từ trong phòng chuẩn bị ra trước cửa để đứng đón khách cùng với Shin và mọi người.

Nó bận chiếc hanbok mà mẹ Shin đã chọn, đầu cài vương miện, búi theo phong cách hiện đại. Mẹ Shin mỉm cười, nói:

_Con đẹp lắm!

Ba Shin cũng gật đầu hài lòng. Đây là lần đầu nó gặp ba Shin, mấy hôm nay ông sang Mỹ lo cho công ty, hôm nay mới về dự đám đính hôn của con trai. Nó cúi đầu 90 độ chào ông í:

_Cháu chào bác!

_Nên gọi ta là ba thì đúng hơn- Ông ý nói tiếng Việt rạch ròi.

Nó nhìn sang Shin, rồi miễn cưỡng chào lại:

_Con chào ba!

_Uhm….

Em gái Shin tiến lại, cúi đầu chào nó. Mặc dù ở chung nhà, nhưng nó chưa được gặp con bé. Tội nghiệp, con nhỏ phải học và đóng phim này kia loạn cả lên. Thời khóa biểu chật kín, có đêm còn không về nhà mà phải ngủ luôn ở phim trường.

_Chào chị! Em là Eun Ji.- Con bé lễ phép.

Nó nhìn con bé. Wow, xinh đáo để. Con gái của "Nữ hoàng" có khác, rất ra dáng công chúa, có điều, con bé nhìn khá xanh xao.

Khách vô mỗi lúc một đông

Vì mẹ Shin là diễn viên gạo cội trong làng giải trí và được nhiều người ngưỡng mộ. Thế nên, khách mời nổi tiếng cũng khá nhiều và đều đến đông đủ ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
7