Pair of Vintage Old School Fru
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
15:03 22/03/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

A Love Story Of Teen

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 37634
Tác giả: Ngaytho259
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 67
. Trên tường, có treo một tấm gương và một cái kệ để đồ dung lặt vặt.

Gần cửa nhà vào có hai cái ghế và một cái bàn uống nước mini.

Phòng nó chỉ vỏn vẹn thế thôi! Cũng tam được!

Bây giờ thì phải đi tắm cái đã.

Haizzzzzzz. "Tiến thoái lưỡng nan". Nó chỉ có một bộ đồ, lại là váy mới ác, nhưng nếu không tắm thì chắc nó thành mắm thiu mất. Thế là nó đành chọn giải pháp "hạ sách" nhất.

Nó đem mấy sấy tóc, khăn bông,....tất cả những gì có sẵn của nhà nghỉ và tận dụng được vào phòng tắm.

Tắm rửa, gội đầu xong, nó quấn khăn, rồi ngồi ỳ trong đó. Cái mấy sấy, hết sấy tóc rồi đến sấy quần áo, kiên nhẫn cả tiếng đồng hồ sau, tụi nó cũng chịu khô.

Nó mặc lại "y phục" vào người rồi bước ra khỏi phòng tắm. Rồi nó mở ví ra, ôi thôi tất cả đều ướt nhẹp nước mưa, nhưng may mắn là em iPhone của nó hok ướt lắm, chắc vì được đựng trong ví da.Gỡ sim, thẻ nhớ này kia ra, nó đặt trên bàn để phơi.

Vui vẻ trở lại sau 5’ tiếc thương cho em dế của mình , nó ình lên giường:

_Đi ngủ thôi!

Giừơng nó trang bị khá đủ "đồ dùng" chống lạnh: chăn dày cả tấc, gối xốp, nệm lò xo.....và một chiếc gối ôm rất xinh nữa.

Trời lành lạnh, nằm trong chăn, ôm gối ôm...Woa...Thật là thoải mái quá đi! "Tên này cũng biết lựa nơi để ngủ đấy chứ! Chỗ này yên tĩnh, hok bị tiếng xe cộ phá bỉnh, chắc chắn là dễ ngủ hơn rùi...." Nó hí hửng nghĩ thầm.

Nghĩ đến cái cảnh, nó biết được khu nhà nghỉ này nằm trên đường Trần Hưng Đạo _"Đường Ma", và nó thì đang hí ha hí hửng ở bên trong, không biết nó sẽ phản ứng sao nhỉ? La toáng lên và nhảy bật khỏi giường, hay đứng chết lặng, không nói được lời nào......Hehe, nó là chúa sợ ma mà!

Nằm ôm cái gối ôm, nó hơi bị khó ngủ vì đang mặc váy, vả lại mới ngủ ban nãy, nên bây giờ nó "tỉnh như sáo". Nghĩ ngợi lung tung một lúc, nó lại nhớ đến lúc hắn đuổi theo nó, rồi hai đứa rượt nhau ,suýt kiss nhau trong rừng... Đầu óc nó lại lâng lâng đến tận thiên đàng, nó mỉm cười...Không biết bây giờ ở bên kia bức tường, hắn đang làm gì?

....Bất chợt, cảm giác khi nó bị Thường Khánh tước đoạt the first kiss lại ùa về, sao ấy nhỉ, mà nó cũng chẳng nhớ được gì nhiều, vì lúc đó, mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, nó chẳng kịp định thần nữa là..... chỉ nhớ cái cảm giác lạ lạ khi hai đôi mội chạm nhau...... "Oách! Mình bị gì mà lại nhớ đến chuyện đó????" Nó sực tỉnh, rúc người vào chăn, tự ru mình vào giấc ngủ, mà cái hồn vẫn còn đang dạo chơi trên mây, tâm trạng bối rối khó diễn đạt bằng lời......

Không gian tĩnh lặng, chẳng nghe tiếng gì ngoài nhịp thở đều đặn của nó, nhưng thật ra thì nó chưa ngủ hẳn, chỉ mới lim dim thôi...

Bất thình lình, bên ngoài cửa sổ trên đầu giường của nó, một tiếng "Rầm" vang lên, nghe cứ như tiếng một cành cây hay gì đó rớt xuống mái tôn.

Nó giật mình, mở bừng mắt, rồi không phản ứng gì thêm, như chờ xem chuyện gì xảy ra sau đó. Không có gì. Nó mới kéo tấm chăn trùm lên đầu, rồi từ từ ngóc lên, như để "thám thính tình hình", lỡ không phải là một cành cây mà là...trộm thì sao....Thậm chí, có thể là....ma.....Nó lắc đầu nguầy nguậy, nhắm tịt mắt, cố xua đi ý nghĩ khủng khiếp đó...Nhưng ý nghĩ đó vẫn bám theo nó, làm nó bắt đầu run run khi cố hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ....

Nhưng khi nhìn ra rồi, nó chẳng thấy được gì ngoài một đen mịt mù ngoài kia.....Vả lại tấm kiếng cửa sổ cũng đã hạn chế bớt tầm nhìn của nó, chỉ thấy mập mờ một màu đen và hình ảnh của nó phản chiếu từ tấm kiếng.....Nhưng nói chung là nó chẳng phát hiện điều gì khả nghi cả.

_Có lẽ là một cành cây thật!- Nó thở phào nhẹ nhõm rồi cười hi hi- Bọn bạn mà nghe zụ này chắc tụi nó cười mình thúi mũi quá!- tự trấn an thôi, chứ sự thật là nó vẫn còn sợ, tim vân đập thình thịch.

Đúng lúc nó vừa định nằm lại xuống giường thì chợt thấy một cái bóng đen lao qua cửa số, nó giật thót way wa nhìn lại thì chẳng thấy gì nữa.

Nó như bất động một hồi lâu, gió rít qua khe cửa, nghe như có tiếng ai đó đang cào. Lúc ấy, nó mới bật hét "Á Á Á ÁA........." rồi quăng luôn tấm chăn nệm, nó nhảy khỏi giường, tông cửa chạy thẳng qua phòng kế bên -tức phòng Thường Khánh

Vì hoảng quá nên nó không kịp (và cũng hok nhớ) gõ cửa, cứ thế mà lao như tên bắn vào phòng anh chàng.

Thường Khánh vừa bước ra từ phòng tắm, cởi trần, tay cầm chiếc áo sơ mi màu tro mới khô xong và mặc chiếc quần tây màu kem cũng vừa khô.

Nó từ nào tới giờ, trừ những trường hợp "bất khả kháng" (như tắm biển, xem TV,....) thì có bao giờ phải thấy con zai cởi trần ngoài ông anh hai của nó ra đâu. Nó lại "Á" lên lần nữa, nhưng lần này nhỏ hơn vì nó hết hơi rùi, vội che mắt và quay wa hướng khác.

Hắn cũng thoáng hốt hoảng, mặt cũng hơi đo đỏ, vì nó là người con gái đầu tiên được "chiêm ngưỡng" hắn hok mặc áo mà! Khoác vội chiếc sơ mi vào người, lấy lại phong độ "cực Bắc trái đất" của mình, hắn lên tiếng trong khi đang cài nút:

_Cô có biết zô phòng người khác mà không gõ cửa là vô duyên lắm không hả?

Biết hắn đã mặc lại áo rùi, nó quay lại, chẳng còn tâm trạng để cãi. Lúc này trong đầu nó chỉ còn "chuyện kinh khủng" vừa xảy ra.

Nó lắp ba lắp bắp, nói không ra tiếng:

_M...m...m

_Tôi chẳng biết cái gì có tên là MMM cả!- Hắn vặn vẹo.

Nó lấy lại bình tĩnh, cố rặn từng chữ:

_Ma...Phòng...phòng tui...có...ma!

_Ma? Cô dầm mưa nhiều quá nên bị sảng rồi hả?- Thường Khánh nhìn nó bằng nửa con mắt.

Nó đã bớt hốt hoảng, có thể "thượng đài" để cãi tay đôi zới hắn được rồi, nhưng vẫn còn run:

_Có anh mới bị sảng đó, hok tin anh cứ qua phòng tôi thử xem!

Nó nói chắc nịch.

Thấy giọng và mặt nó có vẻ nghiêm trọng, không giống đùa, Thường Khánh cũng bán tin bán nghi, gật đầu:

_Được rồi. Tôi qua đó xem thử, nếu không có thì cô tính sao?

_Sao cũng được!- Nó khua tay loạn xạ rồi chạy lại, đẩy đẩy hắn ra khỏi phòng mình để qua phòng nó.

Bây giờ thì cả hai đang đứng trước phòng nó, Thường Khánh với tay mở cửa, điềm nhiên như chẳng có gì xảy ra, trong khi mặt nó thì cắt không còn một giọt máu, lấp la lấp ló sau vai anh chàng.

_Con ma mà cô nói ở đâu hả?

Nó chỉ chỉ về phía cửa số:

_Ban nãy..tui nghe tiếng động, tiếng cào và một cái bóng đen ở đó....

Hắn xăm xăm tiến vào phòng, bước lại phía cửa sổ, trong khi cố lắm mó cũng chỉ dám rụt rè, cẩn trọng, rón rén từng bước, điệu bộ chả khác chi ăn trộm, để tới chỗ cửa số, vừa sợ vừa tò mò, dù gì nó cũng muốn xem "con ma" đó nó ra làm sao.

Thường Khánh đưa tay mở chốt cửa, rồi xô hai cánh cửa kiếng ra, sau đó anh chàng đưa đầu ra ngoài wan sát. Nó cũng "bắt chước" đưa đầu ra ngó.

Một đôi mắt xanh biếc loé lên trong đêm tối "Meo!" Chủ nhân của đôi mắt đó kêu lên rồi chạy đi khi thấy có người mở cửa.

Ra đó chỉ là một con mèo đang ngồi liếm láp trên mái tôn phía dưới, bị Thường Khánh làm cụt hứng và đã phóng đi.

_Thấy chưa? "Ma" của cô đó!- Thường Khánh mỉa nó.

_Ai biết đó chỉ là một con miu chứ!- Nó nhăn nhó, làu bàu rồi đưa mặt lên, trả treo- Mà còn cái bóng đen zới tiếng cào thì sao? Hok lẽ nó là của con mèo?

_Cũng có thể!- Thường Khánh thản nhiên- Hoặc đó là sản phẩm từ trí tưởng tượng của cô. Khi đang hoảng như zậy thì ai mà chẳng "trông gà hoá cuốc" được chứ!- Anh chàng khẽ cốc đầu nó.

Nó chẳng màng đến cái cốc đầu í, bởi vì nó đang phân vân, vẫn chưa tin lắm, đưa mắt nhìn ra cửa số, mắt nó đã wen dần với bóng tối....Chợt, khung cảnh càng thêm rung rợn hơn khi nó phát hiện đối diện với cửa sổ phòng nó, là một chiếc của số khác....rộng hơn, bên trong tối thui, và phía ngoài, hai tấm rèm như hai dải lụa trắng mờ ảo đang phấp phới uốn lượn trong gió đêm, nhìn cứ như cảnh trong những câu chuyện mà Đà Lạt mà nó đọc được trên net.....Nó lạnh cả người, vội giật giật tay Thường Khánh, anh chàng nhìn ra theo hướng mắt nó, và cũng thấy những jie mà nó đang thấy.....Tất nhiên Thường Khánh chỉ tỏ ra bình thường:

_Sao?

Nó rối rít:

_Anh không thấy hả? Đó là biệt thư ma!

Thường Khánh đưa tay rờ trán nó:

_Cô bị cảm lạnh thật rồi..... Đó chỉ là một ngôi nhà bình thường thôi!

Nó định cãi lại, nhưng lại thôi, người như hắn làm sao hiểu được những "lời lẽ cao siêu" của nó, nó chỉ gạt tay Thường Khánh ra, và tiếp tục nghĩ ngợi trong vài giây "Chắc là biệt thự ma rồi... Vậy thì chắc chắn đây phải là 1 trong những "Đường Ma"- Nó giật bắn khi nghĩ đến đó.....Một chuỗi sự việc hiện ra....Biệt Thự của Hy Vân... Đường Trần Phú...gần đường......Nó lờ mờ đoán ra đây là đường jie, nhưng hok dám chắc, vì biết đâu lúc nó ngủ hắn đã cõng nó đi tít tắp xa xăm, xa cả hai con đường Trần Phú và Trần Hưng Đạo rồi....... ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
38