Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
01:51 21/10/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

A Love Story Of Teen

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 2Lượt xem: 40288
Tác giả: Ngaytho259
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 67
.

Thấy ông anh hai đang giấu giấu giếm giếm cái gì đó sau lưng, nó buột miệng:

_Cái gì sau lưng anh zậy?

_Đâu có gì!- Lão Quân chối.

_Rõ ràng là có!...-Nó khăng khăng- Nếu không thì sao bản mặt anh lại lấm la lấm lét như ăn trộm thế kia?

_Mắt mày bị jie zậy? Mặt tao vẫn bình thường mà....-Lão hai kiên quyết gạt phăng.

Nó chống nạnh một bên, cười ranh ma:

_Nhẹ nhàng không chịu, muốn dùng vũ lực phải hok? Rượu mời hok uống mà đòi uống rượu phạt.....

Nói rồi nó lao vào....cái lưng anh nó, cố giật lấy giật để cái vật từ trên tay anh nó mà nó vẫn chưa biết là cái jie. Nhưng sức anh nó cũng trâu lắm, lão quyết "kháng cự" cho tới cùng, không để nó có cơ hồi chạm vào tờ báo.

Thấy tình hình không ổn, nó bèn giở chiêu khác. Đột nhiên, nó dừng lại sau một hồi tranh tài quyết liệt và nhìn ra cổng, reo lớn, mặt hớn hở:

_Chị Tuyết! Sao lâu quá chị hok tới chơi?

Lão Quân nghe đến tên "Tuyết" là y rằng, lão nhổm người lên, ngó ra ngoài, giọng phấn khích:

_Tuyết, em đến sao không.....

Nó thừa cơ hội anh nó không để ý, liền nhảy bổ zô vồ lấy cái vật mà anh nó quyết "ém" cho bằng được. Ra là một tờ báo.

Lão Quân vừa kịp định thần sau khi bị con em tinh quái đánh bại.

_Mày.....

Nó xoay tờ báo lại cho đúng chiều, khịt mũi:

_Để xem, có tin tức jie động trời mà anh lại....

Nó nín bặt bất thình lình. Vì mắt nó vừa lia qua dòng chữ tiêu đề bài báo quái ác ấy. Trạng thái của nó bây giờ giống hệt anh nó hồi nãy.

Mất thêm vài giây để mắt nó lướt qua mấy ý chính của tờ báo. Rồi nó ngồi sụp xuống ghế, tờ báo rơi xuống.

Sốc. Nó sốc đến mức chẳng nói được gì. Tai nó ù đi, đầu ong ong. Vậy là mẹ Shin đã chính thức thừa nhận nó cùng vị trí "con dâu" với giới truyền thông. Mà nhân vật chính là nó thì chả biết gì cho tới khi đọc tờ báo này. Còn ba nó thì chắc chắn đã biết chuyện này từ trước.

Đầu óc trống rỗng. Không hiểu được....tại sao mẹ Shin lại làm như vậy? Tại sao ba nó lại nhẫn tâm đến thế?

Nghe thấy tiếng lạo Quân gọi nó nhưng nó chả màng đáp lại....nó hok muốn làm jie bây giờ cả.

---------------------

Bệnh viên, nơi mẹ Thường Khánh đang nằm.

Hôm nay là ngày nghỉ, rốt cuộc thì một doanh nhân tài ba, một Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị bận bịu cũng trích ra được một ít thời gia từ quỹ thời gian vàng ngọc của mình để đến thăm vợ.

Căn phòng bà Yến đang nằm dưỡng bệnh là một phòng cao cấp của BV với đầy đủ tiện nghi như ở khách sạn.

Trong phòng,bà Yến đang nằm trên giường, mặt trắng bệch, môi khô rang, ánh mắt luôn nhìn về phía xa xăm. Tay trái bà được truyền nuớc biển.

Thường Khánh đang ngồi túc trực cạnh mẹ.

Ông Duy ngồi phía cuối giường. Dửng dưng.

_Thường Khánh...- Bà Yến bỗng cất giọng yếu ớt, với lấy tay anh chàng.

Anh chàng vội nắm lấy bàn tay lạnh giá của mẹ. Bà Yến cười, nụ cười khô khan, tiếp:

_Mấy hôm nằm dưỡng bệnh ở đây, mẹ đã suy nghĩ về bệnh tình của mình....-Ngừng một lát, khóe mắt bà bắt đầu cay cay- Mẹ biết mình không còn được sống bao lâu nữa...

_Mẹ...-Thường Khánh lên tiếng, định ngăn lời nói của bà.

_Để cho mẹ nói hết...-Bà Yến ngắt lời anh chàng- Mẹ biết...ai mắc bệnh này mà bị tái phát thì đều khó sống nổi....Nhưng mẹ không muốn ra đi như thế này...mẹ còn quá nhiều điều chưa thực hiện được.....Nhất là chuyện của con....-Bà siết chặt lấy tay Thường Khánh, tiếp- Trước khi chết, mẹ muốn được tận mắt chứng kiến lễ thành hôn của con và Hy Vân...có được không?

Thường Khánh nghe như sét đánh ngang tai.

Trời ạ, phải làm sao đây? Thường Khánh không hề yêu Hy Vân, nhưng từ lâu bà Yến đã thầm xem Hy Vân là con dâu rồi...Bây giờ, bệnh tình của mẹ anh chàng như thế này, nếu anh chàng quyết tâm không đồng ý hôn ước đó, chăng khác nào....anh chàng đang tâm để mẹ mình chết mà không nhắm mắt.

Đầu óc Thường Khánh đang rối bời vì không biết tính làm sao thì bà Yến tiếp tục lập lại câu hỏi:

_Có được không con?

Là con, Thường Khánh không thể bất hiếu cãi lời mẹ vào lúc này. Bất đắc dĩ, anh chàng gật đầu, mỉm cười nhưng trong lòng buốt nhói:

_Dạ được, con sẽ kết hôn với Hy Vân...Mẹ yên tâm...

_Cảm ơn con-Bà Yến cười mãn nguyện, rồi tiếp- Thật ra, hồi còn khỏe, mẹ và một người bạn có đi coi ngày cho con rồi...Ngày 2 tháng sau là hợp nhất cho hai đứa đính hôn đó...Con bảo nó rồi hai đưa chuẩn bị đi...

Phía sau, ông Duy cũng đang khấp khởi mừng thầm. Điều khiển Thường Khánh được lần này, thì chắc chắn sẽ còn có được những lần sau. "Rốt cuộc"- Ông nghĩ thầm "Điểm yếu của thằng bé ương bướng này chính là mẹ nó..."

------------------------------

Mấy hôm nay. Nó như một con câm, không nói không rằng. Một con bé vốn năng động, hoạt bát như nó, vậy mà bây giờ, mặt lúc nào cũng như cái bánh bao, hết ăn rồi ngủ, hết nằm rồi lại đi ra vườn... Cứ luẩn quẩn wanh nhà thế cho đến hết ngày....

Ba nó tuy xót con lắm, nhưng vì chuyện "đại sự", ông đành tạm thời hy sinh hạnh phúc của nó.

Kể từ hôm nó bị cấm vận nào là điện thoại, rồi internet,....Cứ lần nào ra khỏi nhà, đi mua đồ hay đi học thêm, nó cũng được đưa bằng xe hơi, có vệ sĩ theo sau. Riết rồi nó chẳng muốn đi đâu. Vì đi đâu, người ta cũng hiếu kì đổ con mắt nhìn theo nó, với hai ông vệ sĩ lù lù đi sau. Hòan toàn mất tự do. Vào lớp, cứ nói chuyện với mấy thằng con trai là 2 ông vệ sĩ lại nhìn nó chặm chặp, khó chịu lắm cơ. Nhưng nó chả làm gì được. Chỗ học thêm mà nó học chung với Thường Khánh, ba nó cũng đã cho nó nghỉ và đăng kí chỗ học khác. Nói chung là cách li toàn tập với anh chàng.

Suýt nữa là ba nó mướn gia sư về nhà kèm riêng rồi, nó năn nỉ dữ lắm mới được đi học thêm như bình thường.

Nếu không học lớp hè tăng cường, thì chắc cả tháng nay nó cũng không được gặp Thường Khánh....

Một buổi tối. Nó ngồi một mình trên sân thượng. Trời đêm nay nhiều sao quá. Lâu rồi nó không lên đây ngắm sao...

Gío thổi nhè nhẹ, mơn trớn da thịt nó. Nó khẽ rùng mình. Lòng nó đang rối bời vì không biết tính sao....Hôm nay là ngày 17 rồi, cuối tháng này, nó phải bay qua Hàn để chuẩn bị đính hôn với Shin. Chết mất!

Mà không biết giờ này hắn đang làm gì nữa....Nó đâu biết rằng, hắn cũng đang vướng phải một đống chuyện rối nùi như mới bòng bong, không có lối thoát...

_Thùy Anh....-Gịong ba nó phía sau lưng

Nó giật mình quay lại.

_Ba...

Ông Nghĩa bước lại, ngồi xuống bên cạnh nó, lên tiếng:

_Cả tuần rồi, con không nói một lời nào, ba lo lắm....

Nó cười chua chát:

_Con không sao đâu ba, con sẽ cố gắng mạnh khỏe cho đến khi lễ đính hôn diễn ra. Con không để ba thất vọng về con đâu....

Ông Nghĩa nhìn nó, đôi mắt đượm buồn:

_Ba xin lỗi...Nhưng vì hạnh phúc lâu dài của con, ba đành phải làm như thế....

_Hạnh phúc của con ư?- Nó ngắt lời ba mình- Nếu vậy thì, thật là lạ vì con không hề cảm thấy hạnh phúc.

Nó ráng cầm nước mắt khi nói đến đó.

_Đó là bây giờ thôi...-Gịong ba nó lại vang lên, đều đều- Sau này, khi con quen rồi, mọi chuyện sẽ khác....

Nó cố cười, nụ cười không đúng nghĩa:

_Con cũng hy vọng là vậy, vì dù jie bây giờ, con cũng không còn đường thoát. Chỉ là....- Nó ngước lên nhìn bầu trời đầy sao- Chỉ là, con cảm thấy có lỗi vì đã không thể mãi mãi ở bên tên ngốc ấy như đã hứa...

_Con đang nói về thằng bé Thường Khánh đó sao?- Ba nó chợt hỏi- Nó không xứng đáng để con nhắc đến như thế nữa đâu....

Nó nhìn ba nó khó hiểu.

_Chờ ba một chút!- Ba nó nói rồi đi nhanh vào nhà.

Một lát sau, ba nó trở lại với một tấm thiệp màu vàng nâu trên tay.

_Thằng nhóc đó sẽ đính hôn với con gái chủ tịch tập đoàn T.O.P vào ngày 2 tháng tới. Con chưa biết sao?

Nói rồi ba nó đưa tấm thiếp cho nó. Nó nhìn ba nó trân trân, nó vừa nghe lầm chăng....Không lẽ nào, Thường Khánh lại khuất phục nhanh đến thế?

Không thể nào....Hắn còn ương ngạnh và kiên trì hơn cả nó, hắn không đời nào quỵ ngã dễ dàng như vậy....

Nó run run mở tấm thiếp. Dòng chữ dát kim tuyến màu vàng đậm đập vào mắt nó. "Âu Thường Khánh~đính hôn cùng~Giang Hy Vân"

Nó cắn môi. Một tay vịn chặt vào thành ban công. Tuy rất sốc, nhưng nó không còn nước mắt để khóc nữa rồi....

Cả đêm hôm đó, nó không ngủ được. Suốt đêm, nó giương mắt nhìn lên trần nhà. Chuyện giữa hai đứa kết thúc thật rồi sao????? Nó không muốn tin...Quãng thời gian hai đứa từng có. Quãng đường hai đứa từng đi. Bao nhiêu thăng trầm sóng gió xảy ra, hai đứa vẫn nắm tay nhau...Vậy mà, đùng một cái....Tất cả vụt tan. Như một giấc mơ.

Bấy lâu nay, nó có thể dũng cảm đấu tranh như vậy, là vì có hắn tiếp sức, Tuy đã bị dồn đến bước đường cùng. Nó vẫn chưa thấy thật sự tuyệt vọng, vì nó biết, bên cạnh nó vẫn còn có hắn....Vậy mà.....

Mắt nó long lanh... ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
12
Polaroid