Old school Swatch Watches
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
15:36 22/03/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

A Love Story Of Teen

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 37642
Tác giả: Ngaytho259
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 67
. Cô có thể nói được tiếng Anh không?

Anh chàng khá ngần ngại khi nói vì sợ cô gái í không hiểu mình nói gì. Không ngờ, cô nàng lại đáp lại Mạnh Khoa một cách rành rọt bằng tiếng Anh:

_Uhm được. Mà anh có sao không? Phòng anh ở đâu? Tôi đưa anh về....

_407!- Anh chàng đáp như được lập trình sẵn.

Tới cửa phòng, cơn chóng mặt của Mạnh Khoa mới tan biến. Mọi vật trước mắt anh chàng hiện ra rõ dần....Quay sang người con gái đang dìu mình, Mạnh Khoa hơi đơ một chút khi thấy đó là một cô gái mang vẻ đẹp rất dịu dàng và thánh thiện.

_Cảm ơn cô nhiều lắm!- Mạnh Khoa nói khi hai người dừng lại trước cửa phòng.

_Không có chi! Thôi anh nghỉ đi, tôi về phòng đây!

_Khoan!- Có cái gì đó thôi thúc anh chàng, khiến anh chàng giữ tay cô gái lại- Hay là cô vào phòng tôi uống nước cái đã rồi về.

Cô gái vui vẻ:

_Uhm! Được thôi!

Trong phòng. Mạnh Khoa và cô gái lạ mặt xinh đẹp đang ngồi trên giường.

_Cô tên gì? – Anh chàng bắt chuyện trước.

Cô gái xoay xoay ly nước trong tay, đáp:

_Jang Eun Ji [*chú thích: em gái Shin* t/g: có ai đóan trước được điều này hem?!!]. Còn anh?

_À....- Mạnh Khoa gãi đầu – Hùynh Mạnh Khoa.

Eun Ji ngạc nhiên nhìn sang:

_Anh là người Việt Nam à?

_Uh

_Trùng hợp quá! Ba tôi cũng là người Việt Nam! À mà anh bị bệnh gì mà phải sang tận đây để chữa trị?

Anh chàng nhẹ nhàng đáp:

_Viêm giác mạc. Thứ hai này tôi sẽ phẫu thuật!

Eun Ji ré lên:

_Lại trùng hợp! Thứ hai này tôi cũng sẽ phẫu thuật!

_Cô bị bệnh gì?- Đến lượt Mạnh Khoa ngạc nhiên.

_Suy thận....Tôi phải ghép thận nếu muốn sống sót....- Chợt cô nàng đứng dậy, đặt ly nuớc lên bàn, nói – Chắc giờ này anh hai tôi đến rồi! Tạm biệt anh nhaz! Chúc ca mổ của anh thành công!

Mạnh Khoa cười:

_Cảm ơn! Của cô cũng zậy nhaz!

Nói rồi anh chàng đứng dậy tiễn Eun Ji ra hành lan. Nhìn theo bóng dáng bé nhỏ của Eun Ji khúât dần mà trong lòng Mạnh Khoa dấn lên một cảm giác lạ lùng....

Phòng nó. 8h sáng chủ nhật.

Thay đồ đồng phục nhân viên của Violet.Res xong, nhét cái điện thoại vào túi, nó thủng thăng bước xuống lầu. Hôm nay là ngày đầu tiên nó đi làm lại kể từ khi ba nó bắt nó nghỉ. Chợt cái iPod bé bỏng reo - Bonamana của Suju iu vấu. Số máy của Thường Khánh

_Alo^

- Hỏi chuyện kiểu ấy thì ai thèm trả lời hok biết.

_Bộ tui có nhiệm vụ phải báo cáo với anh là tôi đang làm gì à? – Nó đốp lại.

Cái cặp đôi khó hiểu này, dù trải qua bao nhiêu sóng gió "tình trường" ròy mà vẫn cứ như "thuở ban đầu", nói chuyện được vài câu là lập lại điệp khúc cãi....Chả hiểu ra làm sao?!!!

- Hắn ngang nhiên gọi nó như thế, tiếp-

_Nè nè – Nó chịu hết nỗi – Anh tưởng anh là ai mà dám ra lệnh cho tui?!!! Hả? Cái đồ.....- Nó chưa nói ra "đồ jie" thì bên kia đầu dây đã vang lên một tiếng "BÍP" dứt khóat.

Nó tức trào máu, rõ ràng tên này đang chọc điên nó đây mà!!!!!!!!!!!

----------------------------------

Violet.Res. 11h trưa.

Nó đang phụ mấy anh chị dọn bàn ghế.

_Sao cả hè không thấy em đến, Thùy Anh?- Chị Hòa lên tiếng.

_Em bận ziệc!- Nó nhỏen cười đáp.

Anh Đông liền đùa:

_Ai ở đây cũng nhớ em hết á, nhất là anh đó!

Cả đám phá lên cười. Nhỏ Lam huých vào tay anh chàng.

_Thôi đi! Người ta có bạn trai rùi mà ghẹo hòai!

Nó tuy cười mỉm chi cọp trong lòng nhưng cũng không quên liếc xéo con Lam một cài rõ dài.

Bỗng cánh cửa nhà hàng bật mở. Thường Khánh bước zô. Nhỏ Lam phản ứng đầu tiên:

_Aigooooo. Phải chi nhắc tiền nhắc bạc mà nó cũng tới liền zầy thì đỡ quá!

Mọi người cười khúc khích, nhìn lên. Chị Hòa đẩy nhẹ nó:

_Bạch mã hoàng tử đến rước em kìa!

_Chị...

Thường Khánh bước đến chỗ nó. Nó chống nạnh:

_Đến đây làm gì?

_Thích thì đến! Bộ tôi phải hỏi ý kiến của cô trước khi đến sao?- Anh chàng dội đạn.

Nó phừng phừng lửa, định bỏ vào trong bếp thì Thường Khánh kéo lại:

_Đi đây với tôi!

_Hông!- Nó phùng mang trợn mắt đáp.

_Có đi không hả? –Thường Khánh hạ giọng.

_Hông!!!!! – Nó một mực tỏ ra cứng đầu.

Nhưng ‘đầu’ chưa kịp ‘cứng’ thì chàng ta đã nắm tay kéo nó đi ra khỏi nhà hàng, mặc cho nó í ới "Nè! Đồ ba trợn, buông tui raaaaaaaa"

Trên một chiếc cầu nho nhỏ bắc qua cái hồ tí nị tại một công viên be bé.

Hai đứa đứng thẫn thẫn thơ thơ mà không nói gì. Hắn đút tay vào túi quần, nhìn xuống mắt nước. Nó quay quay ngắm thiên nhiên cây cảnh một hồi, thấy cái tên kia lôi mình ra đây mà không nói gì, nó lên tiếng:

_Nè! Muốn nói gì thì nói đi chứ! Sao chết đứng như thế kia?

Hắn ngước lên nhìn nó, giọng lạnh ngắt:

_Cô có im đi không hả?

Thật ra, anh chàng chẳng tài nào thốt ra được điều mình muốn nói- điều đã khiến mình hẹn nó ra đây....Chỉ là một điều nhỏ nhặt thôi...Nhưng...

Cơn tức lại trào lên, nó liền "động chân động tay", đấm lên ngực Thường Khánh.

Hix hà, ngay vết thương chưa lành của anh chàng. Nó không cố ý, chỉ vì quen tay rùi T.T.Thường Khánh rạp người xuống, nhăn nhó đau đớn.

_Xì! Hù ai chớ đừng hù tui! Mà anh có đau thật thì cũng đáng! – Nó quay chỗ khác, buông một câu vô tư đến mức vô tâm.

Không nghe Thường Khánh "trả đũa", nó liền hoảng và quay lại nhìn thì thấy anh chàng đang ôm ngực. Vẻ mặt co lại vì đau của hắn khiến nó biết hắn không giả vờ.

Nó vội vàng đỡ lấy tay Thường Khánh:

_Nè...Anh có sao không vậy?

Anh chàng vẫn không trả lời, hình như đau lắm. Nó bắt đầu rối lên:

_Tui...tui xin lỗi. Tui tưởng anh giỡn. Anh đau lắm hả? Anh chờ nhaz, tui đi kêu người...

Nó toan chạy đi, thì Thường Khánh kéo nó lại. Nó tròn mắt nhìn. Anh chàng đứng thẳng người dậy và băt đầu....cười. Hắn cười như chế giễu nó í.

_Phải chi cô thấy được gương mặt hoảng hốt ban nãy của mình!

Anh chàng vẫn tiếp tục cười mà không để ý nó đang đỏ mặt lên, vì "quê" và ví giận. Nó thụi vào vai anh chàng (chứ hem dám thụi zô ngực nữa):

_Thì ra là anh gia vờ à?

_Lúc đầu là thật, lúc sau thấy cô hãi lên, nhìn vui vui nên giả vờ đau tiếp!- Hắn đáp, nụ cười vẫn trên môi.

Tuy bực lém vì bị hắn mang ra làm trò cười, thế nhưng không hiểu sao nó hết giận khi nhìn thấy nụ cười của hắn. Hắn có biết là hắn cười đẹp lắm không? Cả thế giới quanh nó như bừng sáng lên khi hắn cười....

......Có một người đang thẫn thờ nhìn một thiên thần cười....

_Này! Cô làm sao vậy?- Hắn huơ huơ tay trước mặt nó.

Nó giật mình:

_À....Đâu có sao - Rồi nó liền đôi để tài – À mà mục đích anh kéo tui ra đây là gì? Trưa ròy, tui còn zìa ăn cơm nữa!

Thường Khánh im lặng một lát rồi nói:

_Cô không biết thật hả?

Mắt nó tròn xoe nhìn anh chàng, nó lắc đầu:

_Không....

Hắn nhìn sang chỗ khác:

_Hôm nay là….- Đột nhiên anh chàng dừng lại - Mà thôi, chuyện cũng chẳng to tát lắm! Quên đi! – Hắn phẩy tay - Để tui đưa cô về!

_Nhưng mà...- Nó vừa lên tiếng hỏi xem chuyện gì thì Thường Khánh quay lưng đi một nước.

Trên đường. Nó đi sau lưng hắn, trong đầu cứ thắc mắc "Rốt cuộc là chuyện gì mà hắn không chịu nói?!!!" Nó vừa định hỏi thì một đám con gái, tay xách cơ man nào là quà cáp từ bên đường chạy đến bên Thường Khánh. Nó dễ dàng nhận ra đám này học trường nó. Chưa kịp hiểu chuyện gì thì cả đám bắt đầu nháo nhào lên, đứa thì tặng quà, đứa thì nói:

_Chúc mừng sinh nhật bạn!

_Chúc bạn ngày càng học giỏi, đẹp trai!

_.....

v/v và v/v. Còn rất nhiều lời chúc khác.

Xong, cả đám quay sang nó:

_Thùy Anh tặng Thường Khánh cái gì thế? Chắc phải là một món quà to lắm nhỉ?

Một đứa phụ họa:

_Chớ còn jie nữa! Người ta là "gà bông" của nhau mà!

Nó đơ người, không trả lời. Hôm nay là SN hắn ư?????

Không phải nó quên, mà là nó không biết. Nó chưa bao giờ xem giấy tờ gì của Thường Khánh, cũng chưa bao giờ hỏi anh chàng, thì làm sao mà nó biết được chứ….

( Bọn kia xem Thường Khánh như thần tượng, nên bọn họ biết SN của anh chàng cũng phải. Gíông như nó thuộc làu làu ngày sinh của Jun Ki, Geun Suk, Hong Ki và Big Bang đó thôi. )

Con người ta thường lại chẳng nhớ đến những điều tưởng như nhỏ nhặt mà quan trọng chung quanh mình...Nhưng dù jie, nó cũng cảm thấy "tội lỗi". Có cô gái nào mà lại hững hờ trước SN cua "bạn zai" mình đâu....

Cái đám loi choi kia đã kéo nhau đi mà nó vẫn chưa hết thời kì "đứng hình". Hắn lên tiếng:

_Có cần cô phải sốc như zậy không?

Nó giật mình, lí nhí nói:

_Xin lỗi....Thật sự là tui không biết....

Thường Khánh không nói gì, chỉ lặng lẽ bước tiếp.

Cả ngày hôm đó, cảm giác của kẻ "tội đồ" cứ bám theo nó ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
46