Old school Swatch Watches
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
05:02 06/12/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

A Love Story Of Teen

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 40762
Tác giả: Ngaytho259
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 67
.

--------------------------------------------------------------

Sáng hôm sau...Nó vừa vào lớp thì....

_Chúc mừng Thùy Anh đã được giải oan nha!- Mấy đứa tiểu wỹ lớp nó, tất nhiên không thể thiếu con Lam (Và tất nhiên không có Thường Khánh trong đám đó) đưa đầu ra, nhe răng cười với nó, pháo bông giấy được bắn lên, bay tá lả tùm lum.

Nó vừa bất ngờ vừa xúc động.

_Nhưng giải oan chuyện gì?

_Thì chuyện bồ gian lận đề đó....Hồi sáng cô Phụ trách xuống...nói là có người khai đã vu oan cho bạn nhưng cổ hok nói là ai mà cũng hok cho tụi tui hỏi!- Nhỏ Dung nhanh miệng trả lời.

Nó ôm chầm lấy con bạn. Vui đến phát khóc:

_Thật sao? AAAAAAAAAAAAAAAAA

Mấy đứa ôm nhau nhảy tưng tưng trước cửa lớp làm mấy lớp khác tò mò wá chời. Nó còn vô tư lắm, chỉ biết là mình đã được giải oan, chư không thèm truy cứu xem tên "thất đức" nào hại mình.

Nó đâu biết rằng, mới sáng nay, cô bạn Tuyết Phương vừa đáng thương vừa đáng trách và tên ngốc Thường Khánh đã lên văn phòng, gặp cô Tổng phụ trách, trình bày sự việc và xin cô giữ bí mật. Cô đã hứa.

_Này, tìm ra thủ phạm rồi ak?- Mạnh Khoa đặt cánh tay mình lên vai Thường Khánh

Thường Khánh ậm ự gật đầu.

_U siêu nha! Đúng là sức mạnh tình yêu có khác!- Nói thế chứ trong tim đau ơi là đau....

Phía trước mặt hai người, nó vẫn vui vẻ cười nói, thỉnh thoàng lại nhảy tưng tưng lên vì niềm vui vừa đến...."Đồ ngốc! Trẻ con wá! Không biết khi nào mới lớn lên được đây"- Hai chàng trai, chung một ý nghĩ về một người con gái....

------------------------------------------------------------

Một tháng sau.

Tập đoàn ba nó càng ngày càng bị đẩy gần đến bờ vực.....Thêm nhiều nhân viên xin nghỉ việc....Vấn đề tài chính, nợ ngân hàng ngày một chất chồng như núi, ba nó gần như là đóng đo tron văn phòng, ít khi nào về nhà....Anh hai nó cũng giỏi về lĩnh vực tài chính, cũng đang dốc hết sức lực kéo tập đòan nhà mình lên....nhưng mọi thứ ngày càng vô vọng.

Mới có một tháng mà ba nó đã trông như già thêm 10 tuổi....Nó lo cho sức khỏe của ba nó lắm nhưng chẳng biết làm sao.

Một ngày kia.

_"Cộc cộc" Thùy Anh!- Ba nó gõ cửa phòng.

Nó vội xỏ dôi dép bông chạy ra mở cửa:

_Dạ?

Ba nó- với đôi mắt buồn buồn (nó nghĩ zậy)- nói:

_Một đối tác làm ăn của ba muốn gặp con! Con sửa soạn đi! Trang điểm một chút! rồi xuống duới nhà con nhé!- Nó chưa kịp hỏi thêm gì thì ba nó way đi.

Chẳng hỉu mô tê chi cả nhưng nó cũng làm theo lời ba. Nó trang điểm lên là đẹp phải biết, mặc bộ đầm trắng muốn viền ren đen, rồi nó bước xuống nhà. Bi h thì ra dáng tiểu thư thứ thiệt rồi.

Thật ra không phải là một đối tác của ba nó muốn gặp nó mà là con trai của đối tác ấy muốn gặp nó. Đây là một cuộc gặp mặt hơi bị bất bình thường.

Nó và ba nó đang ngồi chờ ở bộ salon thì một chiếc xe hơi đầy phong cách sang trọng, lịch lãm tiến đến trước cửa nhà nó. Ba nó vội đi ra. Một wý bà ăn mặc sang trọng và rất đẹp bước ra, lịch sự bắt tay với ba nó. Rồi đến lượt cánh cửa sau bật ra.

Một chàng hoàng tử bước xuống xe, tháo kiếng mát ra. Và một lần nữa, nó thật bất ngờ khi người đó chính là Shin!!!!!!!!!!!Nó đơ người, sao cuộc đời của nó luôn bị vây wanh bởi những bất ngờ không tưởng tượng nổi thế nhỉ.

Nó không cử động, miệng vẫn chữ A và mắt vẫn chữ O. Nhưng hình như Shin cũng "choáng" thì phải. Gương mặt baby + bụi bụi thoáng cau mày lại ngạc nhiên rồi trở vể bình thường. Anh ch2ng lễ phép cúi đầu chào ba nó. Mấy giây sau, cơ mặt nó giãn ra.

Qúy bà xinh đẹp ban nảy và Shin bước vào cùng ba nó.

_Đây là con gái tôi! -Ba nó đưa tay về phía nó ,giới thiệu với người đàn pà.

_Cháu đẹp lắm!- Người đàn bà cười với nó. Nó có cảm giác nụ cười ấy nói lên điều gì đó...Gượng cười, nó lễ phép:

_Con cảm ơn ạ!

Nó nhìn lên Shin, anh chàng mỉm cười với nó.

_Con ngồi đó đi!

Ba nó chỉ vào cái salon dài mà nó đang ngồi. Ý ông là muốn Shin ngồi cạnh nó. Shin ngồi xuống - chẳng có vẻ gì là miễn cưỡng như nó nghĩ. À wên, Shin là diễn viên...cái gì mà hok làm được chứ, giả bộ chỉ là chuyện nhỏ với diễn viên chuyên ngiệp thôi....

_Bất ngờ lắm hả?- Shin

_Còn phải nói! không tin được là đằng khác!

_Anh còn bất ngờ hơn em!- Shin cười cười

_Huh?- Nó nhăn mặt

Shin không nói gì.....Thật ra trong lòng anh chàng bây giờ cũng đang chứa một mớ hỗn độn....Hai bên ngồi nói chuyện một hồi. Ba nó vẫn giữ lối nói chuyện như đang face to face với một đối tác làm ăn. Nó và Shin câm như hến, "con nít" đâu được xen zô chiện người lớn...Chỉ ngậm mỏ nghe thôi!

Cách nói chuyện của ba nó và người đàn bà kia làm nó lờ mờ đoán ra...Hai gia đình đang cố tác hợp nó và Shin thì phải, tập đoàn ba nó đang lâm vào thời kì khủng hoảng kinh tế, mà nhà Shin lại rất giàu, hổng lẽ ba nó định "gả bán" nó?!?

Nó lắc đầu nguầy nguậy, mặt tái xanh, cố xua đi ý nghĩ so mat đó. Người thương kon như pa nó hok thể làm thế, huhu.

_Em sao zậy?- Shin lo lắng hỏi

_Ah' không sao...

_Sao tái mét thế kia?

_Em không sao mà....

Shin nhìn nó như muốn nói gì đó rồi lại way đi. Buổi gặp mặt kết thúc tốt đẹp. Hai bên đứng lên chào nhau. Ba nó zà nó tiễn người đàn pà và Shin ra đến cổng- nơi có chiếc xe hơi đang chờ. Nó cúi đầu chào người đàn pà, Shin cuối đầu chào pa nó.

_Ai thế pa?- Nó hỏi sau khi chiếc xe vụt đi.

_Thì đối tác của ba...Mà hình như con wen anh chàng kia ak?

Nó gật đầu.

_Tốt rồi!- Ba nó vui vẻ, khác hẳn với gương mặt pùn pùn khi gõ cửa phòng nó lúc nãy- Thôi con lên lầu tắm rửa đi, hum nay con khỏi nấu cơm, đợi anh con về rồi đi ăn ở nhà hàng!

Pa nó đặt tay lên vai nó, cười, rồi bước vào nhà. Đã lâu rồi, hôm nay nó mời thấy ba nó cười trở lại, mà lại còn tươi roi rói, rồi bảo là đi ăn nhà hàng nữa. Mấy tháng nay công việc chồng chất, ăn cơm nhà còn hok kịp nói gì là đi nhà hàng...Uhm đáng ngờ đáng ngờ

Nó vặn vòi sen "Sao thế nhỉ? Đời mình càng ngày càng giống mấy bộ phim thần tượng Đài Loan....Người đàn pà đó là ai thế nhỉ? Chắc không phải mẹ Shin rồi, mẹ Shin là người Hàn mà, còn cô này bảo đàm Việt Nam 100%...Khó hiểu....Shin nói là anh ta bất ngờ, thật không?"

----------------------------------------

Trên xe hơi....

_Dì ak? Sao dì lại hok nói trước zới con người đó là Thùy Anh? Sao dì lại giấu con?- Giọng Shin cất lên pa chút phẫn nộ cấp độ nhẹ.

_Dì không giấu, tại con có hỏi đâu!- người đàn pà trả lời

_Nhưng dì nói đó là một tiểu thư dịu dàng, đoan trang và tất cả mọi điều không giống cô ấy!

_Cháu ăn nói lạ nhỉ? Người như thế không dịu dàng, đoan trang là gì! Dì mệt lắm rồi, có gì cháu cứ gọi điện cho mẹ cháu, mẹ cháu nhờ dì đấy, để dì nghỉ ngơi một chút!

Nói rồi người đàn pà way sang bên kia. Shin thò tay vỗ vỗ lên đầu, thở dài "Dịu dàng, đoan trang ư, hik, thế là cái câu "Trông mặt mà bắt hình dong" của người VN sắp bị lật đổ rồi..."

* * *

Biệt thự nhà Hy Vân....Lâm Danh đứng dưa vào thành cửa sổ, nhìn ra ngoài trời. Hy Vân đang đứng đối diện Tuyết Phương, ánh mắt bừng bừng lửa. Tuyết Phương đứng khép nép, như một chú chim nhỏ bé lạc mất mẹ.

_Gì? Thất bại rồi ak?- Tiếng Hy Vân hét toáng lên như tát nước vào mặt Tuyết Phương

Cô bạn cúi đầu, không nói gì một hồi rồi mới cất tiếng:

_Đúng zậy, nhưng tôi không khai người thuê tôi là bạn, tôi bị hạ hạnh kiểm rồi, bạn còn muốn gì nữa, tôi không hoàn thành nhiệm vụ nên không nhận số tiền còn lại, tôi về đây!

Tuyết Phương định way đi thì Hy Vân nắm khuỷu tay cô bạn kéo lại.

_Cô tưởng zậy là xong ak?- Gằn giọng

Đau. Tuyết Phương giằng tay ra.

_Chứ bạn còn muốn gì nữa? Bạn không những ích kỉ mà còn độc ác. Vì Thường Khánh mà bạn không từ thủ đoạn, bạn là một con người mưu mô, tôi thấy sợ bạn thật sứ- "Bản năng sinh tồn" nổi dậy.

Ai mà chẳng thế, con jun xéo lắm cũng wằn mà, khi bị ép đến đường cùng thì phải phản công chứ sao. Và đòn phản công này Hy Vân không ngờ tới: một ngưòi hiền lành, yếu đuối như Tuyết Phương lại thẳng thừng wát lên trước mặt cô ả.

_Cô........- Hy Vân đang nóng giờ lại còn nóng hơn. Không suy nghĩ đắn đo, Hy Vân giơ cao tay định "giáng" vào mặt cô bạn tội nghiệp. Lâm Danh nãy giờ không nói gì, như là không có mặt ở đây, vội chạy ra nắm lấy cổ tay Hy Vân, thét:

_Thôi đi!

Tuyết Phương đi ra khỏi phòng, Lâm Danh mới buông tay Hy Vân ra, công nhận anh chàng mạnh thiệt, bằng chứng là cái cổ tay đỏ lét kia của Hy Vân.

_Sao anh cản tôi?- Wát ầm lên

_Chứ sao cô lại tát cô ấy?- Lật ngược ván cờ

_Vì tôi tức!

_Tức thì cứ đập phá đồ đạc cho đã đi, việc gì phải đánh người ta!

_Anh không thấy nó sỉ nhục tôi sao?

_Thì đã sao? Cô ấy chỉ nói sự thât thôi!

_Anh... ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
20