Teya Salat
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
21:42 20/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

A Love Story Of Teen

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 38660
Tác giả: Ngaytho259
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 67
.

_Không nhớ gì thật ak?- Nó đặt tay lên trán Mạnh Khoa

_Nhớ gì?

_Thôi đi! Không nhớ cũng hok sao!- Nó phẩy tay

Mạnh Khoa chẳng hỏi nữa, đúng hơn là hok còn sức để hỏi, mất máu mà, đang chóng mặt dữ lắm...

_Sao danh bạ điện thoại trống trơn thế?

_Vius tấn công...

_Đi đâu mà để ra thế này?

_Hỏi cứ như tra tấn, đi mua card, được chưa?

_Xe đâu hok đi? Chiếc Quicket, SH, rồi con xế hơi hum bữa sinh nhật nữa!- Đúng là giống hỏi cung thật...

Mạnh Khoa áp tay lên trán, trả lời:

_Dzạ thưa chị. Quicket trong tiệm sửa xe, SH em cho thằng em họ mượn, con xế hơi mẹ em lấy đi dự tiệc rồi ạ!

Nó bật cười, xoa đầu anh chàng như mẹ xoa đầu con:

_Ngoan !

Mạnh Khoa không thèm để ý đến điệu bộ bỡn cợt của nó, vì anh chàng vừa phát hiện đôi mắt đỏ hoe của nó:

_Này, khóc ak?

_Khóc đâu mà khóc!- Chối bay rồi lại đánh trống lãng- Số điện thoại nhà anh số mấy, để tui gọi người ra trông anh, tối rồi, tui còn phải về nhà nữa!

Mạnh Khoa bật cười, anh chàng thừa biết nó khóc vì ai và vì chuyện gì mà.....

-------------------------------------------

Một chuyện hiếm có, hôm nay ba nó về sớm. Chắc công ty hết bão rồi, cũng tốt. Ba nó, anh hai và nó lại được ăn cơm chung với nhau, một bữa cơm gia đình thân mật quý báu....

_Con thấy Chấn Dương thế nào hả Thùy Anh?- Ba nó hỏi và gắp bỏ vào chén của nó một miếng thịt.

Nó wên Shin tên thật là Chấn Dương, suýt nữa là hỏi "Ai ạ?" Nhưng vừa kịp nhó ra.

_Zạ, con thấy anh ý cũng tốt...

_Qúa tốt là đằng khác! Ba chịu cậu ấy rồi đó! Hai đứa cố gắng vung đắp tình cảm đi!

Nó bật lên như trời trồng.

_Gì cơ ak?

_Ngồi xuống đi! Thật ra lúc đầu ba cũng lo lắng về anh chàng này lắm nhưng cách nói chuyện của Chấn Dương cho ba biết nó là người đáng tin, lại là con nhà gia giáo, mà cũng có ngoại hình chuẩn, ba thấy nó hợp với con lắm!

Nó thì như chết đứng, hèn chi hôm đó, lúc gõ cửa phòng nó, ba nó buồn buồn mà sau cuộc gặp, ba nó tươi hẳn lên. Anh nó thì mém sax.

_Ba nói thằng pạn đẹp trai của con hợp với con bé Thùy Anh ngổ ngáo nhà mình ấy ạ?

_Con không thấy thế sao?

Anh nó bụm miệng cười.

_Nhưng mà ba à...- Nó định lên tiếng phản đối nhưng lại thấy khớp. May mà ông anh nó phụ nó nói chêm vô:

_Ba ơi! Thùy Anh nhà mình có bạn trai rồi!

Hok uổng công cho lão Quân biết hết tình tiết chuyện tình cảm của nó!

_Bạn trai?- Ba nó ngạc nhiên- Thằng bé ấy là con nhà ai?- Giọng tiếc tiếc

_Cậu chủ tập đoàn BlackS ạ!- Nó hớn hở vì nghĩ là ba nó sẽ đồng ý ngay và delete dự kiến zề nó zới Shin ra khỏi đầu.

_Không được!- Sau một thoáng sững sờ, ba nó liền tỏ ra gay gắt- Con phải mau chóng chia tay với thằng bé ấy ngay! Con và nó sẽ không thành đôi đâu! Không bao giờ!

_Ba....Tại sao lại zậy ạ...?- Nó tái mặt

_Không sao trăng gì cả, ba nói không là không! Nếu con và nó còn wa lại với nhau thì ba sẽ cho con và Chấn Dương đính hôn ngay lập tức, mà thằng bé đó cũng có vị hôn thê rồi! Con nên từ bỏ nó đi! - Ba nó cau mày tức giận, lần đầu tiên nó thấy ba nó gay gắt zí nó như zậy. Từ nhỏ, cái gì ba nó cũng chìu nó, sao chuyện này lại trở nên như thế....

Ba nó định nói thêm điều gì đó thì chiếc di động trong túi ông đổ chuông, ba nó liền rời khỏi bàn ăn đi ra vườn.

Nó ngồi phịch xuống ghế, ánh mắt vô hồn, chỉ muốn tin điều ba nó vừa nói là một giấc mơ. Anh hai nó vỗ pặp pặp lên vai nó, an ủi. Nó ăn vội cho hết chén cơm rồi bỏ lên phòng, trước khi ba nó trở vào.

Nằm dài ra bộ salon trên phòng, nó xem phim, nó đang muốn khóc nhưng khóc chẳng được, thôi thì đành zậy, chứ làm zữ lại thì nó sẽ pị ép đính hôn với Shin liền, pa nó đã nói thì sẽ làm mà....

"Cộc cộc cộc"

"Chắc là pa!" Nó sợ pa nó một mực ép nó chia tay với Thường Khánh thì chết dở. Nó sợ lắm! Úp mặt xuống ghế, nhắm mắt lại, nó giả vờ ngủ.

"Cộc cộc! Thùy Anh! Tao biết tỏng cái chiêu giả ngủ của mày rồi nhé, mở cửa ra, là thằng anh đẹp trai của mày đây!"

Ra là anh hai nó, lúc nào cũng giỡn được! Nó chạy ra mở cửa.

_Làm gì mà mặt mày như cái bánh bao chiều thế hả?- Anh nó hỏi

_Chứ em phải cười thế này ak? Nó ngóac cái miệng tới mang tai, cố giấu nỗi buồn vào lòng, nó không muốn ai thấy nó dưới bộ dạng yếu đuối này.

Anh nó xoa đầu nó:

_Đừng cố vui vẻ như thế nhóc, tao hiểu mày mà...

Bất ngờ, nó way sang ôm chầm anh hai nó, nức nở:

_Chuyện này là sao! Tại sao lại như zậy, em hok muốn tin đâu! Em đã làm gì sai? Anh hai ơi..hức hức....-Nó nấc lên từng tiếng.

_Không sao đâu, chắc ba có lý do gì đó, cứ từ từ rồi sẽ có cách mà, cứ khóc đi, khóc xong em sẽ thấy nhẹ người hơn.....

_Nhưng tại sao ba lại làm zậy hả anh?

_Anh không biết nhưng em phải tin anh, chắc là ba có lý do gì đó, nhóc à...em...- Anh no nhìn xuống rồi bật cười- Ngủ rồi sao? Con nhóc này, vẫn tật cũ nói mãi, chưa chừa...

Anh nó đặt nó xuống giường, đắp chăn lại cho nó, cúi xuống vuốt tóc nó rồi bước ra...

Nãy giờ ba nó đang đứng ngoài cửa, nghe hết mọi chuyện, ông cũng đau lắm nhưng là người có máu cố chấp, ông chẳng chịu thua ai, cũng chẳng chịu cúi đầu trước bất cứ ai.....Tuy không phải con ruột nhưng cái tính cố chấp + hiếu thắng của hai anh em nó thì y hệt ông...

Thấy anh nó đi ra, ông vội bước vào căn phòng bên cạnh. Đợi anh nó đi khuất, ba nó bước vào phòng nó, khẽ vén mấy sợi tóc bay bay trước mặt con gái, ông cất tiếng nho nhỏ:

_Thùy Anh...Ba xin lỗi...Ba không thể nào để con và con trai ông Duy là một đôi được....Không thể được.....

_Tại sao zậy ba?- Nó mở bừng mắt

_Con chưa ngủ ak?- Ba nó giật mình

_Ban nãy thì có nhưng lúc ba vào phòng con thì con chợt tỉnh zậy...- Nó gãi đầu- Mà sao ba hok cho con ....với Thường Khánh?

_À thì ba.......

Đại học Kinh tế. 30 năm trước

_Hoàng Linh! Chờ anh với!- Ba nó- ông Nghĩa lúc ấy chỉ là một anh chàng thanh niên 20 tuổi.

Cô gái tên Hòang Linh way lại.

_Hòang Linh! Em rảnh không! Lát tan học chờ anh nhé, chúng ta đi xem phim- Nghĩa gập người thở dốc nhưng ánh mắt vẫn rạng ngời.

_Uhm......Em có hẹn với anh Duy rồi.....Xin lỗi anh nha! Em đi trước.

Nói rồi Hoàng Linh way đi....Vừa lúc Duy từ cầu thang đi xuống.

_Hòang Linh! Em chưa lên ak? Lớp bắt đầu học rồi mà!-Duy vòng tay wa vai Hòang Linh trước mặt Nghĩa, Nghĩa biết Duy không thật lòng yêu Hòang Linh...chỉ là Duy muốn wa mặt Nghĩa, muốn thắng Ngiã....tất cả chỉ vì lòng đố kỵ, ghen ghét, Duy không muốn thua Nghĩa lần Thứ 2

..........................

Tại một trường THCS, cách đây 35 năm. Một phòng học đang trong giờ thi Học sinh giỏi Tóan

_Duy!- Nghĩa gọi khẽ từ cái bàn phía sau.

Duy way xuống:

_Gì hả Nghĩa? - Lúc ấy hai người còn là bạn thân, đi đâu cũng có nhau, người này gặp khó khăn thì người kia sẽ giúp đỡ và hôm này cũng thế.

_Câu 3 làm sao, chỉ tớ với!- Nghĩa nhìn Duy = ánh mắt nài nỉ

Không chút chần chừ, Duy viết cách giải bài 3 ra giấy nháp rồi nhân lúc giám thị không để ý, Duy chuyền xuống cho Nghĩa....Nhờ Duy, Nghĩa mới hok rớt, vậy mà cuối cùng người đoạt giải nhất cuộc thi HSG Tóan năm đó lại là Nghĩa chứ hok phải Duy....

Lòng đố kỵ nổi dậy, từ đó, Duy và Nghĩa hok còn là bạn thân nữa. Suốt những năm cấp 3, Duy không bao giờ để thua Nghĩa, Duy luôn cố gắng tước đoạt những gì Nghĩa có....trong chuyện tình cảm cũng zậy....Và cho tới hôm nay, mỗi khi gặp nhau trong các buổi họp, các buổi đại hội, hai người vẫn hok hề tỏ ra đã từng một thời khắng khít với nhau...Ánh mắt họ nhìn nhau hok còn ấm áp như những năm cấp 2 mà thay vào đó là sự ghen ghét, đố kỵ, căm hờn,....

.....................

_Do đó ba hok thể nào để con và con ông Duy thành một đôi! Mà nếu ba có cho phép đi chăng nữa thì ông Duy cũng sẽ ngăn cấm tới cùng, con nên từ bỏ ý định đó đi thì hơn!

Nói rồi ba nó đi ra khỏi phòng....Đúng là số phận thích trêu đùa với người ta thật!

_.....Chuyện là thế đó!- Câu nói kết thúc câu chuyện về "ân óan" mấy mươi năm giữa hai doanh nhân tài ba.

Thường Khánh không lộ rõ vẻ kinh ngạc như nó tưởng, chỉ thóang qua thôi, nó quên rằng anh chàng từ nhỏ đã chẳng biết sợ là gì.

_Ra là cô sợ tôi "đau đớn" nên hok dám nói thật ak?- gỉơ giọng "ta đây có giá"

Nó đỏ mặt (người ta là con gái mà)

_Còn...còn lâu...Anh tưởng anh là ai chứ!

_Ha ha ha ha- Không khí đang lõang dần, bớt căng thẳng rùi

Thường Khánh dựa lưng ra đằng sau, cười một cách thoải mái (nụ cười ấy chỉ xuất hiện khi đc ở bên nó), bỗng anh chàng phát hiện bên kia nhà hàng, một đám nhà báo, phóng viên đang bao vây một cái bàn, đèn flash nháy liên tục.

_Hợp tác vui vẻ!- Hai bóng người đứng lên, bắt tay nhau. Thường Khánh chợt nhận ra:

_Ba?

"Wên mất, ba và các đối tác hay đến nhà hàng này kí hợp đồng"- anh chàng nghĩ thầm.

_Gì zậy?- Nó lên tiếng, chồm wa bên Thường Khánh đẻ nhìn ra phía bên kia nhà hàng- nơi Thường Khánh đang dán mắt vào.

Một ý nghĩ vụt lóe lên trong đầu anh chàng. Thường Khánh nắm lấy tay nó, kéo đi ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
39