XtGem Forum catalog
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
22:23 20/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

A Love Story Of Teen

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 38683
Tác giả: Ngaytho259
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 67
.

Mà hễ ai thấy cái bọc đó, cũng đều phải ngoái nhìn,vì nó to khủng bố!

_Cái gì đó?

Nó zui zẻ, hết giận chuyện ban nãy rồi thì phải, có biết ai kia đang thở phào nhẹ nhõm trong lòng….

_Đồ ăn, ăn hok? - Nó móc bịch Poca ra.

_Toàn là đồ ăn thôi sao?- Thường Khánh hơi bị hoảng, zì cái bọc đen rất là to, mà chỉ toàn đồ ăn thì đúng là….

_Ừ, đồ ăn cả đấy! - Nhỏ nhí nha nhí nhảnh.

_Cô đúng là đồ…pig (heo)! - Hình như miệng Thường Khánh hok tuân theo sự điều khiển của anh chàng, nó cứ buột miệng tuôn ra những lời làm châm ngòi chiến tranh thôi…

_Anh nói gì? - Hừng hực lửa, đấy, tớ đoán hok sai mà!

_Cô chưa nghe rõ hả, pig! - Tuy long hok muốn nhưng miệng zẫn nói.

Vì nó mà từ một con người lạnh lùng, hok wan tâm đến chuyện gì ngoài học và thể thao…Thường Khánh đã biến thành một con người ba chìm bảy nổi, nữa lạnh lùng, nửa tan chảy, thậm chí còn hok kiểm soát nổi lời nói của mình…vì nó , vì nó thôi sao?

Nhưng nó đâu có hiểu, vì khi giáp mặt, nó cũng biến thành hai con người, một , rất là dễ thương và hay có những hành động kute đến cực kì (như hôm vẫy vẫy chào ‘người ta’trong Diamond ý), hai, là một con người hok thèm hiểu lí lẽ, ngang bướng cực độ, sẵn sang nổi lửa và cãi tay đôi với ‘người ta’ (như lúc này đây)

_Anh…anh…. - giận quá, hok nói nên lời- Anh dòm lại mình đi, anh tưởng anh cao giá lắm hả? Đồ con gián, con khỉ , con thằn lằn chết bẹp- Nó gào lên

_Ăn như thế hok bị phát phì là may đấy! Còn ở đó đi nói người khác!- Thường Khánh ‘nhẹ nhàng’ dội lại, nhưng cái câu "nhẹ nhàng" đó như muốn xé nát lỗ tai nó.

Và nó trả đũa lại bằng một câu nói có cấp độ sock ngang ngửa. Điệp khúc bắt đầu…một lần nữa.Cả khúc dưới xe lộn xộn cả lên, nhỏ Lam, Mạnh Khoa –đang ngồi băng ghế dưới Thường Khánh cùng zới theng' Long-lại phải ra tay can ngăn nếu hok thì cái minibus này biến thành một bãi chiến trường tan hoang mất.

Riêng nhỏ Hồng thì chỉ nhìn hai đứa rồi cười cười, hok có vẻ gì là muốn can ra.

_Họ dễ thương wa’ - Nhỏ Hồng nhìn hai ng' cãi nhau, với đôi mắt lung linh lóng lánh tỏ zẻ ngưỡng mộ

Nhỏ Lam kí đầu con pạn:

_Cậu điên ak? Cãi lộn mà la dễ thương, mấy độ rồi?

_Nhưng họ dễ thương thật mà! - Nhỏ Hồng phản kháng

_Bó tay zới cậu -Con Lam lắc đầu- Ngồi chung bàn với họ một ngày rồi cậu sẽ biết!

--------------------------

Sau vài ngày ngồi trên xe, lâu lâu có dừng lại tại một vài địa điểm mát mẻ để dùng bữa, nghỉ chân, cho bớt ngột ngạt khi phải ngồi trên xe với mùi xăng nặng như vón cục chọi vào mũi người ta , và biết bao câu chuyện dở khóc dở cười của tụi nó, đặc biêt là mấy chập cãi nhau giữa nó và tảng băng…..(và một chuyện rất vui nữa, từ từ sẽ được tớ bật mí, nhưng nhớ nhắc nha, tớ dễ wen^ lắm ) Cuối cùng thì cũng đến Đà Lạt, nói chính xác hơn là đến biệt thự số 9- Đường Trần Phú.

_Hayyy- Nó nhảy xuống xe, lần này đồ đạc có vẻ nhẹ hơn nhiều, vì cái bọc đen cơ man nào là bánh đã được nó, nhỏ Lam , nhỏ Hồng và mấy cái miệng nữa dứt hết trơn rùi còn đâu- Tới nơi rồi, giãn cả xương cốt - Nó vươn vai hết cỡ, nhìn hồn nhiên và đáng iu lắm lắm.

Thường Khánh bước xuống sau, nhìn nó, bất giác mỉm cười. Mạnh Khoa cũng thế. Hai thằng hot boy cười cùng một lúc vì cùng một baby girl.

_Các cô cậu tới hết rồi ạ?- Một bà già ngoài ngũ tuần và mấy người trẻ trẻ, cả nam lẫn nữ, mặc đồ hết sức đồng bộ và tươm tất bước ra đón tụi nó, bà già ấy nói. Nghe giọng điệu, nó đoán họ là người giúp việc cho biệt thự gia đình Hy Vân.

Hy Vân dẫn đám loi choi đi phía sau vào trước. Rồi đến hai tài xế của gia đình – chính là bác tài của hai chiếc xe suốt đoạn đường từ thành phố đến Đà Lạt- lái hai chiếc minibus vào sân đậu, nằm trong khuôn viên biệt thự. Khuôn viên biệt thự đúng là rộng nhưng cái biệt thự thì nhỏ nhỏ xinh xinh rất dễ thương, hèn gì tụi bạn nói đây là biệt thự xây riêng cho Hy Vân….

_Kiến trúc Hàn!- Thằng Long rờ tay vào tường rồi ngó nghiêng ngó ngửa nhìn biệt thự- Cái villa này mới được xậy đây, kiến trúc Hàn nổi hẳn giữa một rừng kiến trúc Pháp nhỉ?

_Rành ha!- Nhỏ Lam đánh một câu làm th' Long cụt cả hứng.

_Ờ! đang định thi vào dại học kiến trúc đây!- Thằng bé cũng đốp lại một câu.

Rồi cả đám bước vào sảnh trước, hok to cho lắm nhưng cũng zừa đủ cho 30 mạng an tọa . Hy Vân phát cho từng đúa chìa khóa phòng và sơ dồ cái biệt thự. Chẳng biết sắp xếp thế nào mà phòng nó với nhỏ Lam lại kế phòng Thường Khánh và Mạnh Khoa, sao tự dưng Hy Vân tốt bụng đột xuất thế…Chưa mừng được, phòng Hy Vân cũng sát bên phòng Thường Khánh, phòng Lâm Danh và th' Long cũng giáp zới phòng nó. Độc thiệt, phòng Hy Vân và phòng Lâm Danh kẹp cứng phòng nó, nhỏ Lam, phòng Thường Khánh và Mạnh Khoa lại. Trùng hợp nhỉ…nhưng nó vẫn chưa đoán ra hai ng' hợp tác zới nhau để đánh gục tình iu của nó và tảng băng kia.

_ Các bạn lên phòng được rùi đó!- Hy Vân nhẹ nhàng nói tiếp –nhưng cái giọng đó đối với nó thì "ớn lạnh"- sau khi vừa phát chìa khóa và sơ đồ cho tụi nó xong..

Nó toan xách 2 cái balo+vali của mình lên lầu, nặng quá, phòng nó ở tầng 3- mỏi chân đây!Nhỏ Lam đi cạnh nó. Con nhỏ cũng mang rất nhìu đồ- nếu hok muốn nói là hơn nó- ban đầu nó định mượn con nhỏ xách giùm…nhưng như thế thì vô vọng rồi. hix

_Ráng đi! – Nhỏ Lam nhìn nó "thương cảm", phải là đồng cảnh ngộ mới đúng- Mình đi trước ak nghen! Đi nhanh cho đỡ mỏi (có định lí này nữa hả chời)!- Con nhỏ bước được vài bậc rồi ngoái đầu lại nói với nó -Thường Khánh và lũ ong bám theo bồ đâu? Tống cho bọn í đi!- Con nhỏ bày cách.

_Bik rồi, bồ cứ đi trước đi!- Nó nói lớn trả lời.

Thật ra nó hok cần nói thì nhỏ Lam cũng "quay lưng mà đi" rùi, con nhỏ mang "hành trang" túi nào túi náy đều tọng bao nhiu thứ linh tinh-còn nặng hơn hai cái túi của nó- từ tầng trệt lên lầu 3 nên hok mún nấn ná lâu, vả lại, con nhỏ đang háo hức xem phòng mới ra sao. Thấy nhỏ Lam khệ nệ ôm hành lí bước đi, nó lắc đầu chán nản "lên tới đó chắc lết hok lun woa’ , may mà đồ mình ít hơn nó chút đỉnh".

Nói rồi nó ngước nhìn cầu thang ngoằn ngoèo, nghĩ thầm"Ráng lên! Có dài bao nhiêu đâu, coi như tập thể dục đi! UHM!"- Nó gật đầu tự nhủ, ánh mắt chứa chan nghị lực và hy zọng. Nhưng vừa lê được mấy bước = đôi chân tràn trề sinh lực ấy thì nó đã phải ngừng lại để thở. Rõ ràng có cố gắng mấy thì nó cũng chẳng leo được đến tầng 3 với "hai cục nợ" nặng bằng cả nửa trọng lượng nó như thế..vả lại, chuyến đi xa vừa rồi cũng đủ lấy đi 50% công lực của nó rồi.. Đặt cái va li xuống, nó đưa bàn tay xách cái vali ấy lên trước mặt- hic, hằn đỏ cả lên, và lại đau đau nữa. Nó tức tối dưa thành cầu thang. Nhà Hy Vân giàu thế này mà hok gắn thang máy! Với đống tài sản kếch sù của tập đoàn T.O.P thì vài ba cái thang máy cũng có đáng gì đâu, chỉ như bỏ ra mấy đồng năm trăm thui ! May mà nhà Hy Vân đến 3 cái cầu thang, tụi nó phân tán ra hai cái cầu thàng kia bớt, chứ đi cùng một cái chắc vừa ngộp vừa mệt, lìa đời lun wá.

Bỗng nó đảo mắt, nhìn wa nhìn lại, hình như nó đang tìm kiếm một cái gì đó (hoặc một bong hình wen thuộc nào đó). "Tuyệt!"- Nó tự mỉa- "bi h làm sao đây"…Tự dưng, nó bật thành câu

_Đến tên máu lạnh đó cũng trốn đâu mất tiu! Ai xách phụ đây?!?-Vừa nói xong, nó lập tức lấy tay vỗ cái bộp lên đầu- Sao lại nghĩ đến cái tên dở hơi đó, còn lâu hắn mới giúp mik'! Ghét thật!

Ai ngờ linh ơi là linh, vừa nói xong thì " tên máu lạnh" ấy xuất hiện, cái balo đơn giản được đeo trên một bên vai hắn.

_Heo hok leo được cầu thang cũng phải!

Vừa nghe xong. nó đã bừng lửa ngùn ngụt, nhìn xuống.

_Khỉ chết! Biến đi cho tui nhờ! Đừng có đứng đó nói nọ nói kia nữa!

Thằng Long và thằng Hiếu cùa T5 đi ngang, hình như tụi nó cất hành lí xong xuôi rùi… ganh với bọn í thật!

Thấy "đôi uyên ương- oan gia" lại có dấu hiệu sắp bắn tỉa nhau, theng' Long nhìu chiện chen zô:

_Thường Khánh, galang một chút hok được hả, ý Thùy Anh là xách vali lên cho cậu ấy đó!- Nói rồi hai đứa chuồn mất, chắc sợ tui "dội đạn" tụi nó.

_Thằng quỷ!-Nó càm ràm, rồi nhìn xuống Thường Khánh…và hình như…nó đang nhìn hắn bằng con mắt hiện lên mồn một dòng chữ…như then'g Long vừa chọc. Hix, xui ớn lun, ai bảo cái cầu thang wá dài, mà vali thì quá nặng!

_Tui hok có rảnh đâu!

Thường Khánh đọc dòng chữ trong mắt nó, rồi quay đi, hok quên buông câu nói "nhẫn tâm" ấy ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
62