The Soda Pop
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
22:28 20/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

A Love Story Of Teen

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 38689
Tác giả: Ngaytho259
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 67
.- Bốn mắt nhìn nhau, Lâm Danh điềm tĩnh, Hy Vân thì rực lửa

Không khí chùn xuống....Cục lửa trong người Hy Vân tắt lịm rồi nguội đi.

Hy Vân ngồi thụp xuống ghế, không nhìn Lâm Danh, nói:

_Anh về đi! Lát nữa ba mẹ Thường Khánh đến đây! Họ thấy anh ở đây thì sẽ hiểu lầm, không tốt đâu....

Nửa tiếng sau (tất nhiên là sau khi Lâm Danh ra về), cổng nhà Hy Vân vang lên tiếng chuông, pà wản gia chạy ra mở cửa. Hy Vân từ trong nhà chạy ra

_Cháu chào hai bác! -Cô ả làm bộ niềm nở.

Sau khi đã an tọa trên salon, ông Duy lên tiếng:

_Chắc con biết hôm nay hai bác đến đây để làm gì...

_Zạ....

_Hai bác nghe người báo lại là Thường Khánh có bạn gái rồi, nên chắc chuyện đính hôn giữa con và nó sẽ gặp trục trặc, bác không muốn và con cũng không muốn.

Hy Vân thấp thỏm lo lắng, sợ ông Duy biết chuyện mấy tháng nay cô ả đã "khủng bố" Thường Khánh ra sao thì khó mà chối. Nhưng may cho Hy Vân là ông Duy chẳng biết gì cả, mà cũng hok nhận ra thái độ khác thường của cô ả, vẫn thao thao bất tuyệt:

_Bác biết tính của Thường Khánh, nó rất cố chấp, chẳng chịu nghe lời ai cả! Để lâu sẽ có hại cho con...Nên hè này, con và nó sẽ đính hôn thay vì sau khi tốt nghiệp! Bác biết chuyện này không hợp với lứa tuôi học sinh như các con nhưng đó là cách hữu hiệu nhất nếu con muốn giữ Thường Khánh.......Con thấy sao?

Hy Vân mừng như bắt được vàng, gật đầu ngay:

_Bác tính sao cũng được ạ!

Ông Duy cười vui vẻ:

_Hỏi lại ý kiến của ba con rồi nói với bác nhé! Lát nữa bác có cuộc họp, bác về đây!

Hy Vân tiễn ông Duy, pà Yến ra đến cổng, đợi chiếc Mercedes phóng đi mới way vào nhà, lòng khấp khởi mừng thầm "Cá đã lọt lưới rồi! Thường Khánh ơi, để xem anh đối phó với pa mẹ mình và em như thế nào đây?"

-------------------------------------------------

Cái đồng hồ páo thức đầu giường reo inh ỏi. Nó ngủ trưa, nhưng cũng để đồng hồ báo thức cho chắc, chiều nay lại phải ra Violet phụ việc mà...Cũng đỡ, bj h còn có thời gian ngủ trưa, chứ lúc mới vào học, sáng học, chiều lại phải phụ đạo môn Toán trong trường, rồi ù về nhà đi học thêm. Xoay vòng vòng đến chóng mặt.

Chợt cái iPhone đang cầm trong tay vang lên, là số máy Mạnh Khoa.

_Alo^! Lại có chuyện gì nữa đêy?

- Nhưng giọng và câu nói kiểu này chắc chắn hok phải của anh chàng.

_Zạ..Phải....

Vừa nghe đến đó, trời đất "bỗng dưng muốn sập" trước mặt nó.

_Zạ em đến ngay!

Nói rồi nó cắt máy, vội vàng thay đồ rồi chạy ra cổng bắt taxi đi, hok kịp nói một tiếng với ông anh. Trong lòng ngổn ngang lo lắng, lo đến phát khóc là đằng khác!

* * *

_Mạnh Khoa!-Nó thét lên và như một mũi tên được bắn ra từ cây cung của Lý Tịnh, nó lao vào phòng Cấp cứu.

Trên chiếc giường cuối phòng, Mạnh Khoa đang nằm, mắt nhắm nghiền, mê man bất tỉnh, đầu anh chàng được quấn lại bằng một lớp gạc rất dày, thế mà máu vẫn thấm đến lớp gạc ngoài cùng. Bên giường Mạnh Khoa là một chị y tá đang băng tay lại cho anh chàng một cách thuần thục. Như một phản xạ tự nhiên, nó chạy lại. Lễ phép cúi đầu chào chị y tá, nó hỏi:

_Bạn ấy có sao không chị?

Chị y tá ngước lên.

_À....Em là bạn cậu ấy ak?

_Dzạ....- Kìm lắm nó mới không bật khóc.

_Bạn em bị mất máu khá nhiều đấy, nhưng không sao, chỉ cần bồi bổ là sẽ khỏe lại.

_Mà sao chị không gọi cho ba mẹ bạn ấy mà lại gọi cho em?- Dấu ? to đùng từ lúc nó vừa nhận cuộc gọi từ BV.

_Tại lúc chị mở danh bạ DĐ của cậu ấy ra thì nó trống huơ tống hoắc, chị còn đang lúng túng thì cậu ấy cố nói với chị điều gì đó, chị ghé sát tai vào thì nghe cậu ấy đọc lên số điện thoại của em, lúc đó chị rất bất ngờ, mất máu nhìu thế đáng lẽ phải ngất hẳn rồi, mà hình như lúc đó cậu ấy chỉ nhớ mỗi số ĐT của em thôi.....Chắc em rất wan trọng đối với cậu ấy nhỉ? (Bà nì nhìu chjện gúm)

Nó không đáp lại, thật ra là không thể đáp lại, bởi vì nó đang cố ngăn dòng nước mắt đang chực tuôn.

_Thôi! Em chăm sóc cậu ấy nhé!- Chị y tá đứng lên, cầm xấp giấy tờ đi ra rồi sực nhớ gì đó, chị ý thò đầu vào dặn thêm- Lát nữa em nhớ lên gặp bác sĩ để làm giấy nhập viện nghen!

Nó khẽ gật đầu rồi way vào nhìn Mạnh Khoa, nghẹn ngào bật khóc. Chiếc áo trắng anh chàng đang mặc lốm đốm máu, trên lớp gạc ở đầu và tay cũng một bệt máu, thân thể thì chỉ xây xước nhẹ.

"Đồ ngốc! Lúc thập tử nhất sinh cận kề cái chết anh chỉ nhớ đến tôi thôi ak? Anh có ba mẹ và họ rất thương anh mà, họ sẽ chăm sóc cho anh nhiều hơn tôi, họ có thể hy sinh tất cả vì anh, còn tôi thì đã làm được gì cho anh đâu....Đáng lẽ người ngồi đây bây giờ là ba mẹ anh mới phải....Chẳng lẽ anh yêu tôi nhiều đến thế sao?......"Nó gục đầu lện nệm, nước mắt đầm đìa, ướt đẫm cả nệm. Nó không ngĩ rằng có một ngày nó sẽ khóc vì Mạnh Khoa, càng không bao giờ nghĩ đến trường hợp tồi tệ thế này.

Bỗng, nó đưa tay nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Mạnh Khoa, có thể Thường Khánh và mọi người sẽ cho rằng nó bắt cá hai tay khi nhìn thấy điều này nhưng nó vẫn mặc kệ.....Nó áp hai bàn tay ấm áp của mình vào bàn tay giá lạnh của anh chàng, siết chặt:

_Xin anh đấy! Tỉnh lại đi mà..........

-----------------------------------------------------

Phòng Shin.

Shin ngồi co giò trước cái laptop, bấm bấm gõ gõ. Nhưng thật ra thì anh chàng đang suy nghĩ về chyện hôm bữa ở nhà nó. Đúng là đối với nó, Shin có một cảm giác rất khác, chưa bao giờ có trước đây, một cảm giác có thể khiến một người bay bướm như Shin khẳng định chắc nịch rằng: Shin iu nó thật lòng!

Nhưng tại sao dì của Shin không nói thẳng "tiểu thư" đó chính là Thùy Anh ngay từ đầu, phải chăng là sợ Shin hok đồng ý. Cuộc gặp mặt này suy cho cùng thì Shin không được biết trước...Nghĩ đi nghĩ lại anh chàng vẫn chưa hiểu rõ "cơ cấu" chuyện này (Shin hok biết tập đòan ba nó sẽ phá sản nếu mẹ Shin hok giúp). Đành dùng biện pháp bất đắc dĩ zậy!

Shin ném người cái ình lên nệm, wơ lấy pé dế trên đầu giường. Mấy giây sau:

_Mẹ ạ?- tiếng Hàn

(Nói chung cuộc đổi thoại giữa hai mẹ con là tiếng Hàn toàn tập, vì mẹ Shin là người Hàn, hok rành tiếng Việt)

_Mẹ, mẹ là người bảo dì 4 làm chuyện đó ak?- Giọng dỗi

_Mẹ!!!!Đúng là con cảm cô bé ấy thật nhưng con hok mun" có được cô ấy bằng cách này! Mẹ để con tự chinh phục cô ấy = khả năng của mình nha mẹ!!!!!!!!!- Làm điệu nhõng nhẽo (gì chứ nhõng nhẽo với mẹ là tuyệt chiu hữu dụng nhất từ nhỏ đến giờ đối vời Shin)

Mẹ Shin chần chừ, hok đáp lại.

_Mẹ!!!!!!!!!!!!!!!Đi mà mẹ, mẹ hok tin con trai iu wý của mẹ ak?- Shin nài

Bà Lee- Mẹ Shin thoáng im lặng rồi cũng đồng ý:

Bà Lee cho điện thoại vào chiếc túi Lady Dior Classic của mình, mỉm cười "Còn lâu mới có chuyện mẹ hok nhúng tay vào chuyện tình cảm của con, hoàng tử của mẹ ạ! Vì đây là một trong số ít chuyện mẹ có thể làm cho con trai kưng của mình...."

Mẹ Shin là một nữ nghệ sĩ được xếp vào hàng diva trong giới giải trí Hàn Quốc và cả thế giới, trong đó có Hollywood. Bà thường đi lưu diễn ở những nơi xa ơi là xa. Bà đã kết hôn với ba của Shin- một chủ tịnh của một tập đòan điện tử hàng đầu thế giới khi đang ở đỉnh cao sự nghiệp. Tuy có chồng nhưng vẻ đẹp và sức quyến rũ cũng như sự thành công trên trong lĩnh vực nghệ thuật của bà không hề sút giảm, kể cả khi bà đã là mẹ của mẹ của hai đứa con- Shin và em gái anh chàng.

Từ lúc Shin còn nhỏ, bà đã không có thời gian chăm sóc cho anh chàng, bà chỉ biết "đền bù" cho con bằng những món đồ đắt tiền mỗi khi đi diễn ở một nơi nào đó về và tất cả những gì Shin muốn....Và bây giờ cũng zậy, có được nó- một con bé thú vị trong tưởng tưởng của bà Lee- là ước mơ của Shin, vậy thì tại sao bà không thể ra tay chứ........

Chỉ tội cho Shin, cứ tưởng mẹ hiền sẽ làm như lời mẹ nói..... suy nghĩ của Shin chỉ đơn giản như một đứa con nít, cái tật hiếu thằng cũng zậy (đã từng là trùm mà). Túm lại là Shin vẫn còn hồn nhiên, vô tư lắm...nên chẳng đắn đo gì mà tin lời mẹ hiền ngay! Hic, tội nghiệp thằng nhóc!

--------------------------------------------------------

Trở lại chuyện trong bệnh viện. Như những lần trước, hum nay, sau một trận khóc lóc tơi bời hoa lá, nó thiếp đi lúc nào hok hay, tay vẫn khư khư nắm chặt lấy tay Mạnh Khoa- cái bàn tay thon thon đúng điệu thiếu gia ấy đang ấm lại dần....

Chợt, bàn tay anh chàng nhúc nhích trong lòng bàn tay nó. Cảm nhận được điều đó, nó lập tức bật dậy, tỉnh ngủ. Khẽ lay anh chàng, nó gọi:

_Mạnh Khoa! Anh tỉnh rồi ak? Này, nghe tôi nói gì hok? Mạnh Khoa!

Hai bờ mi dài như mi con gái ấy khẽ mấp máy một hồi, rồi mở hẳn.

_Là cô ak...Sao cô biết tui ở đây?

Gương mặt đầu tiên anh chàng chạm phải khi thức zậy-nó. Hèn chi nãy giờ ngất đi mà toàn mơ về nó, một người con gái xinh đẹp với nụ cười rạng rỡ như bông hoa mặt trời kiêu sa và ấm áp ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
68