Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
15:02 22/03/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

A Love Story Of Teen

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 37628
Tác giả: Ngaytho259
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 67
. Ngày xưa, mẹ Thường Khánh là một tiểu thư đài các nổi tiếng xinh đẹp, con của một chủ tịch tập đoàn rất giàu có. Tuy được rất nhiều người theo đuổi. Thế nhưng, bà chỉ để ý và yêu duy nhất một người, đó chính là một anh chàng giúp việc cho gia đình bà, tuy nghèo khó nhưng lương thiện và tốt bụng, cũng chính là ba ruột Thường Khánh.

Hai người đến với nhau trong âm thầm, không để cho ai biết.

Chuyện gì đến cũng phải đến. Mối tình vụng trộm của họ kéo dài được 3 năm thì bà mang thai. Họ định giấu cho đến khi cái thai lớn mới cho cha của bà – ông ngoại Thường Khánh biết để đặt ông vào "thế đã rồi". Thế nhưng, khi cái thai được 2 tháng thì ông ngoại Thường Khánh phát hiện.

Là một người rất coi trọng danh dự và sĩ diện, ông ta như phát điên, la mắng mẹ Thường Khánh không ngớt và tống cổ luôn ba Thường Khánh đi sau khi sai người "dợt" cho ông ấy một trận.

Ông ngoại Thường Khánh bắt mẹ anh chàng phá bỏ cái thai nhưng bà nhất quyết không nghe và tự nhốt mình trong phòng. Sau đó, ông Duy - một anh chàng sinh viên nghèo nhưng học giỏi với một dã tâm lớn - đã tình cờ biết chuyện và tìm đến nhà để "thương lượng" với ông ngoại Thường Khánh.

Ông ta dọa là sẽ phanh phui chuyện bà Yến mang thai cho báo giới biết nếu cha con bà Yến không làm theo lời ông.

Đám cưới của bà Yến và ông Duy diễn ra ngay sau đó. Thường Khánh ra đời trong sự chào đón của mọi người. Ông Duy nhận anh chàng là con ruột của mình với bà Yến. Rồi ít lâu sau, ông được cha vợ cấp tiền để ra nước ngoài học tập.

Không lâu sau khi ông ta trở về Việt Nam thì ông ngoại Thường Khánh vui vẻ trao tập đoàn lại cho con rể để "nghỉ ngơi dưỡng già".

Mọi chuyện dần chìm vào quá khứ và bị quên lãng.....

Về phần ba Thường Khánh. Sau khi bị chia cắt khỏi người con gái ông yêu thương đang mang trong người giọt máu của mình, và phải chứng kiến đám cưới của bà với người khác, thấy con mình nhận người khác làm cha. Ông trở nên căm thù ông ngoại Thường Khánh, căm thù cụôc đời nghèo khổ của mình, chỉ vì ông nghèo mà bị khinh thường, rẻ rúng. Lúc đó, trong đầu ông chỉ có một suy nghĩ là phải kiếm thật nhiều tiền, thật nhiều tiền để ông ngọai Thường Khánh thấy rằng, ông ta đã nhìn lầm người, rằng người mà ông ta từng khinh bỉ nay còn giàu gấp mấy lần ông ta. Ông như hóa rồ vì vui khi tưởng tượng ra nét mặt lão già ấy lúc bị mình cầm tiền vứt vào.....

Ông bắt đầu bán danh dự, bán lương tâm, gia nhập vào một băng đảng mafia chuyện buôn lậu vũ khí và heroin từ Việt Nam sang Thái Lan và các nước khác. Thế nhưng, chưa kịp trở thành "trùm" và kiếm nhiều tiền như ông từng mơ thì ông đã bị cảnh sát bắt giam cùng với lô hàng lậu của mình khi đang di chuyển từ Lào về Việt Nam và bị hưởng án tù chung thân.

Bà Yến thì bấy lâu nay vẫn chỉ yêu có một người. Hơn 10 năm nay, bà vẫn thường xuyên lén lút ông Duy sai người đến thăm nuôi ba ruột Thường Khánh tại trại giam.

----------------------------

Bây giờ Thường Khánh đang ngồi tại một chiếc bàn trong khu vực thăm nuôi.

Một người đàn ông với mái tóc đã ngã màu cước được cảnh sát dẫn ra. Thấy anh chàng, ông ấy đứng sựng lại, đôi mắt cương nghị từng trãi bỗng dưng long lanh như sắp khóc.

Ông ấy lập chập kéo ghế ngồi xuống mà vẫn không rời mắt khỏi Thường Khánh, ngập ngừng lên tiếng.

_Con...con là....

Thường Khánh không nói gì. Trong người Thường Khánh bỗng dấn lên một cảm xúc rất kì lạ mà chính anh chàng cũng không giải thích được. Có lẽ là anh chàng xúc động vì được gặp ba ruột của mình. Cũng có lẽ vì cuộc gặp gỡ này đã khíên anh chàng cảm thấy giận dữ khi nghĩ về chuyện mọi người đã giấu mình một sự thật quá lớn suốt 17 - 18 năm trời.

_Mẹ con để cho con biết rồi à? – Ba Thường Khánh khẽ nói – Ta cứ tưởng họ sẽ giấu con sự thật này đến cuối đời....

_....

Thật sự Thường Khánh không biết nên nói gì bây giờ và cũng không biết nên xưng hô với ông ấy là gì. Dường như anh chàng vẫn chưa thể chấp nhận việc mình có đến hai người ba.

_Thường Khánh à....Sao con không chịu nói gì với ta? – Ba anh chàng tiếp tục nhẹ nhàng nói – Cũng phải thôi! Không người bình thường nào lại chấp nhận một người cha như ta.....Ta đã quá mù quáng và làm nhiều chuyện khó có thể tha thứ....Ta còn nhớ....Có một tội ác đã hành hạ lương tâm ta suốt mười mấy năm nay – Ông đưa hai bàn tay mình lên, tiếp – Trong một phi vụ đưa hàng cấm sang Thái Lan, ta đã sát hại hai vợ chồng cảnh sát nhà ở gần biên giới, còn để lại trên lưng đứa con gái của họ một vết sẹo dài.... – Ông lắc đầu như cố quên đi hồi ức ấy - Ta không xứng đáng làm cha của con.....Con không nhận ta cũng không sao. Được nhìn thấy con khôn lớn như thế này, ta không còn gì để hối tiếc nữa rồi....

Ông ấy nhẹ nhàng nắm lấy tay Thường Khánh. Một giọt nước mắt lăn dài trên má của người tù chung thân ấy. Ông ta mỉm cười, rồi đứng dậy, toan buông tay Thường Khánh ra, nói:

_Thôi...Ta vào trong đây! Nhìn thấy con thế này ta càng cảm thấy có lỗi với mẹ con con...Sau này con không cần đến thăm ta nữa đâu! Tạm biệt con, con trai ta...

Chợt một sức mạnh vô hình nào đó khiến Thường Khánh giữ chặt lấy đôi tay chai sần của cha ruột mình lại, anh chàng bật thốt lên:

_Ba....

Ba Thường Khánh sững sờ quay đầu lại nhìn. Hạnh phúc vỡ òa trong đôi mắt ngấn lệ của ông. Ông mừng rỡ ngồi sụp xuống, siết chặt tay Thường Khánh mà không nói được thêm lời nào.

-----------------------------------------------

12T4.

Hôm nay "hoàng tử" của nó có vẻ khá hơn rồi. Không còn "đớ đớ điên điên" như mấy bữa trước nữa, tuy đôi lúc anh chàng vẫn tỏ vẻ trầm tư như đang nghĩ ngợi gì đó.

Nó đang ngồi giải nốt mấy bài tập lý để về nhà khỏi làm thì con Dung từ bàn trên chạy xuống, réo:

_Ê Lam, ê Thùy Anh! Hình bữa tao chụp trong buổi party ở Đà Lạt nè! Có cái này lạ lắm!

Nó và nhỏ Lam ngước mặt lên nhìn nhau rồi nhìn con Dung, đồng thanh:

_Chuyện gì lạ?

Con Dung tuôn một lèo:

_Hôm ở Đà Lạt tui đem máy nhà theo, chụp rồi không rữa ra mà để chỉ lưu trong laptop thôi! Đó giờ tui mới coi có một lần rồi bận quá nên quên béng. Tối qua mở ra nghía lại từng bức mới thấy cái này!

Con nhỏ đưa cho hai đứa một tấm hình rồi tiếp:

_Thế nên hồi sáng tui đem ra tiệm rửa cho mấy bà coi!

Nó và nhỏ Lam chăm chú nhìn vào tấm hình. Trong hình là cảnh con Dung và thằng Long đang nhe răng cười. Nó ngơ ngác nhìn lên:

_Lạ chỗ nào?!

Nhỏ Lam cười tinh nghịch:

_Ý bà là nụ cười giống người ngoài hành tinh của thằng Long ấy hả? Ừ, nhìn xấu lạ!

_Không phải! - Nhỏ Dung xua tay rồi chỉ chì vào mép phải của tấm hình – Tui nói chỗ này nè.

Hai đứa lại chụm đầu nhìn vào phía tay con Dung chỉ. Ra là một cô gái bận đầm đỏ đang đứng quay lưng lại với ống kính và đứng khá gần với tụi con Dung. Nó và nhỏ Lam mất 3 giây để nhận dạng ra người đó là ai. Nó ré lên trước:

_Đây là tui mà! Có gì lạ đâu....

Mắt nó vẫn không rời khỏi tấm hình....Chợt nó nhận ra rằng trong tấm hình, tóc mình đang bị gió thổi tung lên, để lộ một "vật thể lạ" trên lưng. Nhỏ Lam cũng đã nhận ra. Con nhỏ biết chuyện này khá lâu rồi. Hai đứa là bạn thân từ cấp hai mà.

_À... – Nó khẽ lên tiếng – Ý bà là vết sẹo sau lưng tui ấy à?

Nghe đến đấy, Thường Khánh kinh ngạc nhìn sang. Trong đầu anh chàng lởn vởn câu nói của ba mình "Trong một phi vụ đưa hàng cấm sang Thái Lan, ta đã sát hại hai vợ chồng cảnh sát nhà ở gần biên giới, còn để lại trên lưng đứa con gái của họ một vết sẹo khá dài".

_Sẹo sao? - Nhỏ Dung khịt mũi – Ánh sáng trong hình không được tốt nên tui không biết đó là cái gì...Ra là một vết sẹo ư?

Nó gật đầu. Nhỏ Dung tiếp tục tò mò hỏi:

_Sao lại có thể....Một tiểu thư như bà mà lại có một vết sẹo lớn vậy sao?

_Thì tui là con nuôi mà. Vết sẹo đó có trước khi ba tui nhận tui – Nó đáp – Tui cũng không biết nguồn gốc vết sẹo này.....Anh tui chỉ bảo là tui không nên biết thì hơn....

Cả đám im lặng một lát. Nhỏ Lam khẽ nói:

_Đó là lí do vì sao Thùy Anh để tóc dài và khi mặc váy thì luôn xõa tóc xuống.

Nhỏ Dung vỗ lên trán mình:

_Chời! Học chung với nhau bấy lâu nay mà tui không biết! Chuyện này, ngoài bà và bà Lam ra, lớp mình không ai biết hết à?

_Ừ! – Nó gật.

_Kể cả Thường Khánh ư? – Con nhỏ tròn mắt.

Nó nổi quạu, khẽ kí lên đầu con bạn:

_Ý bà là gì vậy hả? Chuyện đó tui nói với hắn làm gì?!

Nó nói rồi nhìn qua Thường Khánh. Anh chàng liền quay đi.

_Mà nè! - Nhỏ Lam nhìn qua nhìn lại rồi nói với con Dung - Chuyện này bà đừng có để ai biết đó! Đám lớp mình mà biết thì cả trường sẽ biết rồi suy diễn lung tung, không hay đâu!

_Tui biết rồi mà! - Nhỏ Dung giãy nãy ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
32
Lamborghini Huracán LP 610-4 t