Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
03:00 21/10/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

A Love Story Of Teen

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 2Lượt xem: 40340
Tác giả: Ngaytho259
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 67
.

Trúng tim đen, Mạnh Khoa ỉu xìu:

_Sao cô đọc được ý nghĩ của tui zậy?

_Nhìn anh gian gian là tui biết lìn, thôi tui zề đây, mai gặp lại....

Nó đưa tay ra hiệu tạm biệt rồi way lưng đi ra khỏi nhà hàng, Mạnh Khoa hỏi theo:

_Có cần wá giang hok?

_Hok, anh tui rước!!!!!!!!!!!

Hôm đó nó đến trường sớm hơn mọi ngày, vì hôm nay tổ nó làm trực nhật. Người đầu tiên nó gặp trong lớp là Thường Khánh, có bao giờ Thường Khánh zô sớm thế đâu (mọi ngày làm trực nhật, việc của anh chàng bị mấy đứa "mê zai" trong tổ giành hết). Lạ, nhưng nó hok hỏi, chỉ "Chào!" khi đi ngang wa anh chàng. Bất ngờ (những hành động của anh chàng nỳ chẳng có việc nào là "có ngờ" cả), Thường khánh nắm tay nó kéo lại. Nó giật tay ra:

_Này, lai sử dụng chiêu cũ hả?

Thường Khánh cười, nhưng không thể giấu vẻ bối rối, đặt hai tay lên vai nó:

_Tui ghét phải nói lại nhưng hok nói thì hok được nên tui mới nói...

Nó gắt:

_Dông dài wá, chuyện gì?

_Tôi yêu cô, làm bạn gái của tôi nhé!

Nó choáng. Nó tưởng lần trước Thường Khánh chỉ đùa chơi, đứa nào đứa nấy cũng wên rồi, ai dè chuyện này là chuyện thật 100%. May mà wen như thế này rồi, nó kịp thời trấn tĩnh:

_Làm bạn gái?

_Uh....(Hok bạn gái thì chẳng lẽ làm bạn trai ak)

_.....

_.....

(Bốn mắt nhìn nhau hok nói nên lời). 5" sau. Nó lên tiếng trước:

_Cho tui thời gian suy nghĩ nhá!

_Nhiêu thì đủ?

Nó ngẫm một lúc rồi nói:

_Uhm...Một tuần.

_Cũng được. -Nói rồi Thường Khánh bỏ xuống canteen. Lần nào tỏ tình cũng phũ phàng thế. Nhưng có mấy người biết sau mỗi lần bỏ đi mà hok nói lời nào của một anh chàng nhà giàu vô cảm như Thường Khánh, là để định thần lại khi mình vừa làm một chuyện từ trước đến giờ mình hok bao giờ nghĩ tới. Dù có chuẩn bị rất kĩ càng nhưng cũng hok wen được, hik!!

Trong cái tuần đó, nó đã phải suy nghĩ rất nhiều. Tất nhiên là hok thể thiếu những đợt tấn công tiếp tục của Lâm Danh. Nó chẳng màng, giờ này nó cũng hok hỉu nỗi trái tim mình nữa...Mạnh Khoa thì vẫn thế với nó, không dồn dập săn đón như Lâm Danh nhưng cũng hok "lúc đậm lúc nhạt" như Thường Khánh, chỉ bình thường, chờ đợi sự đồng ý của nó...( còn cái chuyện về chiếc hộp gỗ thì bị anh chàng và nhỏ Lam nhắc đi nhắc lại như cơm bữa). Ngày ấy đã cận kề mà nó vẫn chưa tìm ra câu trả lời thật lòng mình....

Một buổi tối sao đầy trời...Nó kéo anh hai nó ra ban công ngồi ngắm sao, lão Quân cũng ngạc nhiên lắm nhưng chìu đứa em gái, lão đành làm theo ý nó. Khi 3 đứa đã an tọa ở ban công (kể cả con gấu bông của nó mới là 3) ,nó giật giật tay áo anh nó:

_Anh hai này, ngày xưa mình cũng hay ngắm sao thế này nhỉ?

_Uh....thì ngày xưa hôm nào mình chẳng được như thế này, ngủ ngòai trời mà lị....

Hai anh em phá lên cười.

_Bây giờ em lại thích trở về tuổi thơ, lúc đó hai anh em mình ban ngày lo kiếm sống, ban đêm lại được nói chuyện với nhau, bây giờ cả hai lớn hết rồi, anh thì bận tồi mặt, còn em thì cũng phải đi học thêm tùm lum....-Nó ngưng một lát rồi tiếp- Với lại làm con nít thì hok phải suy nghĩ nhiều việc như bây giờ...- Nó lén trút ra một hơi thở dài.

Thấy lạ, anh nó vội hỏi:

_Mày nói zậy là sao?

Nó định chối nhưng biết chẳng chạy đường nào được, vả lại nó chỉ có mỗi lão Quân là anh anh hai, nên nó kể liên tù tì một hơi....Nghe xong, anh nó chỉ nói:

_Cái đó thì mày phải tự quyết định thôi, nghe theo con tim nhóc ạ.....Thật sự thì em có iu thằng bé đó không?

Nó bối rối:

_Em hok bjk nữa, lúc hok gặp thì thấy nhớ.....Khi gặp hắn thì tụi em như nước với lửa....Nhưng khi thấy hằn gặp chuyện hok hay thì rất lo....Em hok xác định được....

Anh hai nó nhún vai:

_Có kết wả rồi đấy, mày đã tự trả lời câu hỏi mày đặt ra, đi nói với thằng pé đó đi....

Nó không đáp lại, chỉ biết ngước nhìn bầu trời đầy sao, hình như nó thấy hình bóng của hắn len lỏi trong các ngôi sao đó thì phải!.....

-----------------------------------

Chủ nhật...Nó tranh thủ thời gian chạy vào Violet Res phụ việc.

_Đến rồi hả con?- Bà Mẫn, mẹ nhỏ Lam tươi cười khi thấy nó chạy đến- Hôm nay đông khách lắm, có con thì may wá!

_Dzạ, con chào bác!- Nó cúi đầu chào lại rồi bắt tay vào làm việc. Nhỏ Lam ngủ chưa zậy (nướng gì kinh thế) nên nó làm một mình. Nhờ ngoại hình xinh đẹp và cách ăn nói lễ phép, dễ thương mà nó được mấy anh chị làm công trong wán rất cưng....mà nhhờ nó, nhà hàng ngày càng đông khách thì phải (chảnh wóa).

_Thùy Anh, bàn số 5, nhanh nghen em!- Chị Hòa kêu nó.

_Dạ!!!!- Nó ôm cái mâm nhựa chạy lại bàn số 5 và thật bất ngờ, vị khách đang ngồi trước mặt nó là Shin!!!!!!!!(Trái đất này nhỏ bé thật) Đang ngồi chung với một người bạn, mải nói chuyện nên Shin chưa nhận ra sự hiện diện của nó.

_Qúy khách dùng gì ak?- Vẫn cái giọng nói như với bao khách hàng khác. Bởi vì dù gì hai đứa cũng trở thành người xa lạ, hết nợ nần gì nhau rồi, số điện thoại của Shin nó cũng đã xóa....

_Là em ak?...- Shin ngước lên và rất thích thú khi "cô hầu bàn" lại là cô bé ngang ngược ngày trước.

Nó cười:

_Không em thì là ma ak? Hai anh dùng gì?

Sau khi nó ghi món và chạy vào trong wầy. Anh bạn của Shin way sang hỏi anh chàng:

_Cậu wen cô ta ak? Xinh wóa, cô ta là ai thế?

Shin cười cười, giọng điệu khó hiểu:

_Một cô bé ngang ngược và thú vị....

Khi nó đem thức ăn ra, Shin nói:

_Khi nào em hết ca?

Nó nhìn đồng hồ treo trên tường, nó chúa ghét đeo đồng hồ mà:

_Uhm...Lát nữa...Chi zậy?

_Anh chờ em cho tới lúc đó!

_Anh rảnh thiệt!- Nó cười và way đi.

Hết ca...................

_Thùy Anh!!!!!!- Shin vẫy tay khi thấy nó từ trong nhà hàng bước ra....Nó tiến lại phía anh chàng, nhìn wa nhìn lại rồi hỏi:

_Anh bạn của anh đâu rồi?

_Nó về trước rồi...Em đi đến chỗ này với anh nhé!!!!!!!!!

Sau đó, Shin chở nó đến một quán cafe rất yên tĩnh, tuy nằm giữa trung tâm thành phố mà khi bước vào quán, nó cảm thấy như mình đang lạc về chốn đồng wê vậy. Nó đã đến đây một lần với anh hai nó. Khách ở đây đa sô đều có vẻ lịch lãm, mang theo laptop, có lẽ họ muốn có một không gian riêng tư để làm việc....

Nó và Shin ngồi xuống một cái bàn ở một phòng riêng. Shin hỏi nó:

_Em thấy không khí ở đây thế nào?

Nó gật gù:

_Cũng được lắm....Ai giới thiệu cho anh wán này thế?

_Một người bạn....

_Mà Dương này, anh về VN làm gì thế?

shin cưởi:

_Em cứ gọi = Shin đi, gọi bằng Dương anh hok có wen, bạn bè trong lớp đều gọi anh là Shin, nghe dễ thương hơn (tự tin wá)- Shin ngừng một lát rồi tiếp- Nói thiệt zới em là hồi ở bên Hàn anh wậy lắm, tưng bừng cả trường luôn, đánh nhau, đâm chém tòan là anh đầu sỏ. Ba mẹ anh mới bắt anh zìa VN để "tu" naz.

_Zậy bi h anh sống một mình ak?

_Uh....Hôm nào em wa nhà anh chơi.

_Thôi hok dám...-Nó bĩu môi

Cả buổi hôm đó hai đứa toàn nói chuyện trên trời dưới đất.Sau đó, Shin đưa nó về đến đầu đường. Nó hok cho anh chàng đưa nó vô nhà, sợ anh hai nó chọc.

Nhờ hôm nay mà nó đã hiểu thêm chút chút zề Shin, nó hok ngờ một người đẹp trai, lịch lãm như Shin lại từng một thời "vang bóng giang hồ". Nhưng hok hiểu sao, nó cảm thấy rất vui và ấm áp khi ở cạnh Shin....

Shin cũng biết thêm vài điều về nó. Nhất là cái tính ngang như cua thì không ai sánh bằng. Ngả người lên nệm, Shin mỉm cười thích thú:

_Đúng là công chúa ngang ngược....Mình đã dao động vì con bé ấy rồi sao....

------------------------------------------------------

Cả đêm hôm đó, nó thao thức mãi, chả biết làm cách nào để tự ru mình vào giấc ngủ. Câu hỏi ấy cứ lảng vảng trong đầu nó ...."Nếu mình đã thích Thường Khánh thì tại sao mình lại có cảm giác ấy vời anh Shin?...Mình tham thế sao...Ngày mai biết trả lời thế nào với tên ngốc đó? Mình có thực sự iu hắn không? Nhận đại thì khi đổ vỡ hắn sẽ rất đau...mình hok muốn thế..."

Nó thở dài thườn thươt như một bà cụ non. Nhớ lại những giây phút bên cạnh Thường Khánh, nó mỉm cười "Nhưng cũng chẳng thể lừa dối trái tim mãi được....Mình mới wen Shin có mấy ngày, chưa biết anh chàng là người thế nào thì làm sao mà gọi là yêu được...Còn hắn...Tên ngốc xít đó....".Nó bật thành tiếng:

_Đồ ngốc!

Nó thiếp đi ngay lập tức....Sao tự dưng lại dễ ngủ thế hok biết....

* * *

Ngày trọng đại trong đời Thường Khánh. Anh chàng đến lớp thật sớm, hồi hộp chờ đợi, ánh mắt sắc lạnh đã từng làm rợn gáy bao người và làm tan nát trái tim bao nàng sao bây giờ nhìn "tội" thế...Nó bước vào...Thường Khánh liền lao lại phía nó, run run nói:

_Nói ra câu trả lời đi!

Nó bật cười, nó không ngờ anh chàng vô cảm đã từng khinh khỉnh way đi khi nó cười chào, hôm nay lại căng thẳng vì nó như thế. Nó nói, nhấn mạnh từng chữ:

_Tui-chấp-nhận-làm-bạn-gái-anh!

Sung sướng như vỡ òa trong mắt Thường Khánh ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
64
XtGem Forum catalog