Polly po-cket
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
15:50 22/03/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

A Love Story Of Teen

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 37649
Tác giả: Ngaytho259
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 67
.

Nhưng một con bé có lối suy nghĩ đơn giản và lun tin người vô điều kiện như nó thì tất nhiên chắng để ý gì nhìu đến mấy chuyện này, thế là nó đã gạt phăng những dấu chấm hỏi ấy của mình khi tiếp tục hòa vào những câu chuyện của hội bạn…..

Nó vừa đứng nói chuyện được một chút thì tiếng nhạc nhảy ngưng hẳn, thay vào đó là tiếng nhạc chào được ban nhạc sống trên sân khấu nổi lên.

Sân khấu hok lớn lắm, cũng chỉ xinh xinh đề vừa đủ với diện tích của đại sảnh và gần 50 đứa có mặt (bao gồm cả lũ bạn ĐL của Hy Vân).

Và đêm party thứ I bắt đầu! show truyền hình thực tế, à quên, show thực tế như hok truyền hình "Những kiểu sống hoang phí" bắt đầu!

Tiếng nhạc lại nổi lên, hết sức chộn rộn và vui tai, toàn mấy bài hits của K-pop, những bài hát gắn nhãn "hàng nhập từ Mỹ", nhạc êm dịu cũng có, rock điên cuồng cũng có.

Nó được mời nhảy quá chời, nhưng đều từ chối, dù biết thế là hơi mất lịch sự, nhưng người cần mời nó lại hok mời, người nó hok cần mời thì lại mời! Hjx, mà đúng rồi, zới cái zụ [ghen] hồi chiều thì "người ta" mặt mũi đâu mà mời nó chớ, mà hok có cái zụ đó, với tính cách lạnh băng kia, hok mời cũng phải.

Nhưng hình như ánh mắt của nó đang dán vào cái đám đang nhảy trước mặt hok chỉ đơn giản là vì xem tụi nó nhảy mà là đang tìm kiếm một ai đó……

Nó ngồi đấy, lâu lâu lại thò tay bốc thức ăn nhanh để trên mấy cái khay trên bàn, nhìn tụi ban nhảy rần trời ngoài kia, con Lam cũng sung sức lắm, lâu lâu ra nói chiện zới nó và ăn để nạp năng lượng rồi lại zô "hỗn chiến" tiếp.

* * *

Chợt Manh Khoa từ trong đám đông bước ra, kéo ghế ngồi kế bên nó:

_Sao cô ngồi đây một mình? Chờ cái tên cố chấp đó hả?

_Xì! Ai thèm!- Nó đáp- Còn anh? Nhìn có vẻ mệt zữ….

_Uh thì nhảy nãy giờ mà!

Mạnh Khoa được gắn mác "hot boy mới" của đêm nay, hết em này đến em khác đến lân la làm wen rồi mời nhảy, tụi nó mà biết Mạnh Khoa thick nó chắc phải tức trào máu họng (kaka) vì cả hai hot boy sáng giá là Mạnh Khoa và Thường Khánh đều liu xiu vì nó (thế mới đau!)

Mạnh Khoa mới cầm ly vang trên bàn, chưa kịp uống cho đỡ khát thì ở đâu lại một em xynh tươi khác tiến lại trước mặt:.

_Mạnh Khoa, mình làm quen với bạn được không?

Anh chàng lịch sự mỉm cười:

_Tất nhiên rồi!

_Mình là Mai Giang, bạn khiêu vũ với mình một bài nhé!- Cô bé kia vào thẵng vấn đề chính.- Mình rất thích nhạc khiêu vũ.

Mạnh Khoa đặt ly vang xuống bàn, lại nở một nụ cười thân thiện, thật khó hình dung nổi một con người suốt ngày chỉ biết cười một cách lịch sự và dễ thương như thế! Đúng là một baby boy đáng mến!

_Được thôi- Anh chàng nói zới cô bé kia và quay wa nhỏ- Tôi đi một lát, sẽ quay lại sau, tôi hok cam lòng nhìn cô ngồi một mình thế này đâu- Hắn nháy mắt, cười (lại cười)

Thế là cô bé kia hok ngần ngại kéo tay Mạnh Khoa hòa vào đám đông đang từng cặp "đung đưa" theo từng giai điệu nhẹ nhàng của bản nhạc khiêu vũ rất chi là trữ tình!

Còn nó thì lại ngồi một mình, ăn rồi xem người ta khiêu vũ….Sao hôm nay nó chẳng có hứng nhảy nhót tí nào

Bỗng có một giọng nói rất wen thuộc vang lên sau lưng nó, giọng nói thấy ghét nhất mà nó từng nghe:

_Ăn vừa thôi, cô chán làm heo đến nỗi muốn tự biến mình thành voi à?

Nó way ngoắt lại. Vừa mừng vừa tức khi chạm mặt cái tên Thường Khánh đáng chết giẫm ngàn lần đó. Nó đâu biết rằng, tuy là người vẫn còn trong trạng thái "lạnh lùng xen lẫn biến nhiệt" nhưng từ hồi chìu tới giờ, trong Thường Khánh lun có một cảm giác rất lạ, cảm giác của một kẻ "tội đồ" vì đã đối xử hok phải với nó…..Đều tại chữ [ghen] mà ra.

_Uh, tui muốn thành voi đấy! Có sao hok?- Nó hét lên đáp lại, may mà tiếng nhạc xập xình ngoài kia đã át đi tiếng la của nó nên nó hok bị nhìu người "mắt tròn mắt dẹt" nhìn đắm đuối như mấy lần khác.

_Zậy thì mặc kệ cô!

Dù người ta rất muốn xin lỗi nhưng…đầu nghĩ một đằng, chân tay làm một nẻo. Nói xong câu đó Thường Khánh phũ phàng quay đi!

Nó tức càng thêm tức, tức muốn xì khói lỗ tai, hok ngờ tên ấy lại có thề ‘vô lương tâm’ như thế! Nó hét theo:

_Ê, khoan đã!

Thường Khánh quay lại:

_Chuyện gì nữa đây?

Thật ra nó cũng chẳng hiểu mình kêu tên ấy để làm gì, nó gãi gãi đầu, giọng ỉu xìu:

_À không có gì, thôi anh đi đi, nói chuyện zới anh thì càng lên tăng sông thôi!- Nó xua xua tay rồi thất thểu way mặt lại, hok quên bốc cái bánh bỏ zô miệng.

Thường Khánh phì cười rồi bước lại, kéo ghế ngồi xuống cạnh nó. Nó trợn tròn:

_Ngồi đây làm jie?

Thường Khánh làm giọng kiêu:

_Sợ cô cô đơn wa’ rồi nghĩ quẩn thôi!

Nó "Hừ" một phát rồi way mặt sang hướng khác, hok thèm đả động gì đến hắn nữa.

Thật ra nếu nó ráng mở rộng cái đầu để suy nghĩ, thì câu nói ấy sẽ có nghĩa là "Tôi hok yên tâm để cô ngồi một mình đâu", hic, nhưng còn lâu con bé ngang bướng như nó mới chịu hiểu…..Mà cũng lạ thật, ngày mới xuất hiện, Thường Khánh tuy rất lạnh lùng với bọn con gái trong lớp, cũng kiêu lắm, nhưng mức độ lạnh lùng của Thường Khánh chỉ thấp cỡ 5/10 thôi, hắn hok giao du nhìu với mấy đứa cùng lớp nhưng lại lun chọc tức nó, và chắc chắn là lúc đó, anh chàng không "nghĩ một đàng làm một nẻo" giống bây giờ…..

Nó có quyền năng làm thay đổi một con người băng đá ư? Hay là vì con người đó đã tìm được true love của mình…..

Nhưng chỉ từ khi Hy Vân chuyển trường theo Thường Khánh, mức độ lạnh lùng của anh chàng liền vọt lên 10/10, đó là đối với mấy đứa khác, còn zới nó, vẫn kiêu, vẫn chọc tức, đôi khi lạnh lùng, đôi khi lại lúng túng, thêm cái chứng "suy nghĩ thế này, hành động thế khác", chỉ độc quyền mỗi nó thôi!

Chuyện này hum trước con Lam cũng đề cập khi hai đứa đang phụ việc trong Violet Res. rồi…………

Phải nói Thường Khánh y hệt người "đa nhân cách", nhưng hắn hok bị bệnh tâm thần, nên hok gọi là "đa nhân cách" được ^^. Mà từ hồi nó trở thành "hoa đã có chủ", số lượng thư tỏ tình của mấy tên con trai trong trường gửi cho nó giảm hắn. Thế cũng tốt, ít ra nó cũng biết ơn hắn vì điều đó!

Nó đang miên man nghĩ ngợi thì bỗng nghe một tiếng nói lí nhí phát ra từ người đang ngồi bên cạnh đó, tức cái tên" động vật biến nhiệt" kia..

Hình như là "Xin lỗi"

Nó tròn mắt nhìn tên ấy. Xin lỗi chuyện gì đây, chuyện hồi chìu vì đã đối xử hơi bị "tàn nhẫn" zới nó ak? Hắn hok nhìn nó ( hoặc là hok DÁM nhìn)

Nhưng nghĩ lại, nó cho rằng mình nghe nhầm, vì nhỏ quá, nó hok tập trung nên cũng chẳng nghe rõ, zới lại một tên mặt lạnh hơn tiền như hắn, biết nói xin lỗi thì chắc nó cũng nguyện cạp đất thay cơm vì hok tin vào tai mình woa’...... À mà wen^ ngày xưa Thường Khánh cũng từng "Xin lỗi" nó rồi, nhưng ngày ấy là hắn có lỗi thật, còn chiện này, nó hok tin một thằng con trai như hắn lại tự nhận lỗi.

Nó đâu biết rằng, người ta đã lấy hết dũng khí để cố nói sorry zới nó, một anh chàng lạnh lùng, nói xin lỗi đâu phải chuyện dễ, thế mà nói lại bảo là "chắc nghe nhầm", nhẫn tâm, nhẫn tâm!

Nhưng túm lại là nếu muốn biết rõ thì phải hỏi lại hắn, nó khều anh chàng:

_Nói gì nói lại nghe koi!

Thường Khánh nhìn sang nó rồi lại đưa mắt nhìn đi chỗ khác.

_Tui hok có thói wen nói rồi phải nói lại, hok nghe thì chịu đi, đồ tai thối!- Hắn đành nói thế…chẳng lẽ bây giờ lại nói "Xin lỗi" dõng dạc một lần nữa ak, ng' ta là băng đá mà , sao có thế nói thế chứ!

_Anh đúng là…..hok chọc tức tôi thì hok chịu nổi phãi hok…- Nó định tuôn một tràng phản pháo vì hắn dám gọi nó là "đồ tai thối" thì hắn cắt ngang:

_Tôi đi đây, ở đó từ từ ăn đi nhá, pig !

Nói rồi Thường Khánh bỏ đi một nước, tinh ý là hiểu ngay, anh chàng chỉ kiếm cớ lỉnh đi thôi, ngồi một lát nữa mất công lại bị nó "ém góc" rồi buột miệng khai ra hai chữ đó thì quê chik!^^

Nó đang lừ mắt nhìn hắn bước đi- với cái dáng hống hách pha lẫn lạnh lùng của một đại công tử nhà tiền tỷ thì trên sân khấu mini bỗng có tiếng nói khá lớn.

Nó nhìn lên, ra là Huyền Trâm.

Sao trông mặt cô bạn ‘dễ thương’ của nó có vẻ tức giận quá nhỉ., hình như có việc gì nghiêm trọng lắm thì phải.

Trâm vừa ra đến giữa sân khấu thì tiếng nhạc cũng dứt lun, rất đột ngột và bất ngờ. Các cặp đang khiêu vũ cũng dừng lại theo tiếng nhạc, ngơ ngác nhìn lên sân khấu, xem chuyện gì xảy ra mà lại tắt nhạc khi chưa hết bài ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
53