Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
09:51 22/03/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

A Love Story Of Teen

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 37622
Tác giả: Ngaytho259
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 67
.

Ba nó và ông Duy biết hai đứa đang bận thi học kỳ, cũng chẳng đả động gì tới chuyện đó vì sợ ảnh hưởng đến "chất lượng thi cử" của "tụi nhỏ". Nói đúng ra thì chỉ có mình ông Nghĩa- tức ba nó thôi- nhưng hình như ông Duy cũng dịu đi bớt, có lẽ một phần là do lí do trên, một phần vì đối với Thường Khánh, nếu áp dụng chiêu thức mạnh bạo sẽ chẳng đi tới đâu cả…(Cài nỳ nói rùi, khỏi giải thích thêm nhá)

…………….

_Sao? Anh có định tham gia kế hoạch này không?- Cái giọng thách thức của Hy Vân vang lên trong phòng riêng của cô ả, nên khỏi nói chắc cũng biết cô ả đang nói chuyện với ai.

Không có tiếng trả lời. Hy Vân dung chiêu đánh vào yếu nguyệt –là khơi lại mục đích hợp tác í.

_Thôi nào, Lâm Danh, rốt cuộc anh là con người kiểu nào zậy, tôi nhớ lúc đồng ý hợp tác chuyện này, anh có vẻ rất xảo quyệt, mà nếu nói trắng ra thì cái đó gọi là "đểu". Sao bây giờ anh cứ lưỡng lự những chuyện nhỏ nhặt này chứ, con người tôi muốn ở anh là con người của trước kia…Nếu anh cứ như zậy, thì anh sẽ không có được Thuỳ Anh, anh hiểu không?

_Tôi hiểu- Lâm Danh lẳng lặng trả lời- Tôi cũng không biết tại sao tôi lại trở nên như thế nữa, tôi cũng như cô, cũng muốn trở lại như con người của ngày xưa- một con người ranh ma,đểu đúng chất và rất đào hoa…Nhưng đành bất lực…

_Trời ơi! Tôi điên với anh mất thôi!- Hy Vân mệt mỏi đưa tay lên trán- Từ khi nào zậy?

_Có lẽ từ khi tôi nhìn thấy nụ cười đó…Tôi muốn mãi mãi được nhìn thấy nụ cười đó…Tôi không muốn làm cô ấy đau___

_Đồ ngốc!- Hy Vân điên tiết ngắt lời- Nếu anh yêu nụ cười đó, nếu anh muốn nhìn thấy nụ cười đó mãi mãi…thì trước tiên, nó phải thuộc về anh đã…..Anh đã lún sâu vào chuyện này rồi, không quay lại được nữa đâu…Anh phải nghe theo tôi. Được chứ?- giọng cô ả như muốn hăm doạ người ta.

Lâm Danh lặng lẽ gật đầu. Không phải vì sợ Hy Vân mà vì…Đúng, anh chàng biết mình đã đi xa bờ rồi, không quay vào được nữa…Dù gì, một con người thuộc chủ nghĩa chiếm đọat như anh chàng cũng không đành long nhìn thấy tất cà công lao bao lâu nay bị quăng đi phũ phàng.

Dựa lưng vào bờ tường, hai tay đút túi, Lâm Danh ngửa mặt lên trần, nghĩ thầm "Có lẽ mình phải quay về với con người thật của mình thôi…."(Hy Vân nghe được chắc mừng húm.)

……..

Một buổi sáng đẹp trời 0

…Nó lật đật dắt xe đạp vào bãi….Rồi vù một phát, nó đã đứng trước bảng tin trường- nói đúng hơn là "cái bảng đa năng" vì cái bảng này được dùng vào cả chục việc khác nhau, và bây giờ, nó được dùng để show ra kết quả thi HK II của học sinh trong trường- từ khối 10-12 và số điểm tương ứng với từng quý danh (Tất nhiên không phân biệt từng lớp, chỉ phân biệt các khối với nhau thôi, điểm cao nhất thì đứng đầu bảng)

Nó căng mắt nhìn vô zòng chữ lí nhí ở cột khối 11. Và dòng chữ đầu tiên đập vào mắt nó.

Tên Lớp Số điểm

….Âu Thường Khánh ____11T4____ 9,9

Nó chẳng ngạc nhiên mấy, tên này nổi tiếng học siêu mà, chỉ làu bàu "Nhất bảng cơ đấy…..Tên này phải mà có máu chảnh thì mình chắc chẳng ngồi kế hắn được đâu…"- Nó lắc lắc đầu. Mà nó định xem điểm nó trước rồi mới liếc nhìn những cái tên khác như…hắn, rùi con Lam, rùi Mạnh Khoa,…Nhưng hắn đứng đầu bảng, thế nên con mắt tình cờ đập vô thôi..

Nó lại tiếp tục nhìn vào bảng.

….Huỳnh Mạnh Khoa___11T4____9,7

Anh chàng Mạnh Khoa baby dễ thương này cũng đứng nhì khối đấy nhé!

Trương Thanh Long____11A2____9.7

Trần Mai Thuỳ Anh____11T4____9.6

Nó như muốn rú lên sung sướng…Ai mà tin được, năm lớp 10 nó chỉ đứng đồng hạng 5 của khối với số điểm 9.2 thui. Năm nay hạng 3, thick wá cơ! cứ tưởng năm nay, do dính vào mấy cái chjện tình cảm rắc rối thì học lực của nó sẽ tuột dốc, ai ngờ lại một nấc lên mây….Mà nó thì nổi tiếng dễ thương, lễ phép nên các thầy cô cũng quý nó (cũng được xem là 1 trong các lí do nhỉ)

Còn nhỏ Lam đứng thứ 7 khối với 8.8 điểm, chắc nhỏ cũng biết rồi, con nhỏ cũng nôn nao vì chuyện thứ hạng như nó thôi.

Bonus thêm này: Hy Vân đồng hạng 3 với nó, Lâm Danh đứng thứ 5 (9.1)

…Nó hối hả chạy vào lớp (để chúc mừng cũng như an ủi vài đứa bạn), năm nay lớp nó đứng thứ 3 toàn khối, xếp sau 11C5 và 11A2, cũng giỏi quá chứ?....Trong lớp nó, hình như những gương mặt phơi phới chữ phởn nhiều hơn những gương mặt đưa đám. Khoẻ, bớt được mấy cái miệng khóc pù lu pù loa như năm trước..Nghĩ lại là thấy phát ớn.

_Hế nhô- Nó nhí nhố trước mặt nhỏ Lam sau khi ngồi vào chỗ, Thường Khánh thì chưa zô. (úi, sao lại nghĩ đến hắn chứ lị)

_Đọc bảng rồi hả, mừng hen- Con Lam cười- Loại giỏi là tui mừng rùi, mẹ tui chỉ cần loại giỏi chứ chẳng quan tâm đến điểm…..Còn bồ, chừng nào mở tiệc đây, 9.6 đó nha….

Nó đánh cái "đét" vào lưng nhỏ bạn.

_Bồ thì lúc nào chả đòi ăn

_Thế mới là bạn Lam dễ thương của bồ….

Hai đứa phá lên cười. Đúng lúc nó định rời chỗ đi "chia vui sớt buồn" với đám bạn thì Thường Khánh vừa bước vào.

_Chúc mừng nhá!- Nó không đợi anh chàng an toạ, thực ra nó thấy vui vui giùm "ai kia".

Nào ngờ tên vô lương tâm đó "phũ phàng" (Hok biết giả nai hay "nai" thiệt nữa)

_Chúc mừng chuyện gì?

_Bộ anh giỡn ak? Anh chưa đọc bảng xếp hạng kết quả thi HK II sao?

_Chưa!- Lại "phũ phàng"

_Hazzzz!- Nó lắc đầu "po’ tay"- Anh đứng nhất khối đó. 9.9

_Tưởng gì, thế mà tui cứ nghĩ là chuyện gì ghê gớm lắm...-Câu này phũ phàng nhất naz'. Nó không mong anh chàng rú lên vui mừng như nó ban nãy, nhưng ít ra cũng phải tỏ ra vui vui cho…lịch sự chớ.

Đứng nhất bảng, lại còn 9.9 là một ước mơ vĩ đại của nhiều người, thế mà hắn lại xem như chuyện này bình thường như cái bức tường, thà rằng hắn nổi máu chảnh lên, ba hoa đủ điều thì may ra còn "dễ thương" và "dễ nhìn" hơn…nhưng dù gì, lạnh lùng và làm ngơ với mọi chuyện (trừ chiện tình củm của hai đứa)..mới đúng điệu của một hoàng tử băng giá mà nó iu…

Nó chưa kịp nói tiếp gì với Thường Khánh, hoặc ít ra cũng liếc một phát dài dài cho chừa cái tội "phũ phàng"…Thì bọn con gái háo zai trong lớp đã kéo nhau ùa xuống bàn nó như đàn ong sà xuống một bông hoa đầy mật ngọt toả hương quyến rũ (đúng ra thì tớ hok nên so sánh hắn với hoa nhưng chả biết so sánh làm sao nữa)

Nhỏ Lam chép miệng:

_Mấy ả này, người ta đã là "hoa có chủ" mà vẫn hok tha.

Nó cười, cũng chả sao… Vì nó biết tụi háo sắc đó sẽ ủ rũ đi về bàn mình trong thời gian cỡ 10’ sau là cùng. Bao lần bị tảng băng í phớt lờ mà vẫn còn ngoan cố chưa chừa, thật tội cho tụi nó….Nghĩ thế, nó bật cười.

Mấy ả bắt đầu nhao nhao:

_Thường Khánh này, cậu giỏi quá cơ, cậu làm cách nào mà học giỏi vậy…

_Ui, cậu giỏi quá, làm gia sư vài môn cho tớ nha..

_Kiếm khắp VN chả ai vừa thông minh vừa đẹp trai như cậu đâu nhỉ?

_Cậu giỏi ngang ngửa Giang Trực Thụ ấy nhỉ? Ước gì mình là Tương Cầm!- Một lũ mơ mộng thái wá

Còn rất nhiều lời khen ngợi,hỏi han và cũng có cả những lời "gạ gẫm"nhưng tất cả cũng chủ yếu là để "kua" anh chàng thôi. Hết chuyện học giỏi, đẹp trai, tụi háo sắc này lại chuyển tông qua mấy chuyện vặt vãnh như "Cậu mặc áo hiệu gì?" "Cậu thick môn thể thao nào" và những câu mang săc thái quá đáng như "Câu có sử dụng nước hoa không?" "Mùi của cậu manly thật"..Bó tay với mấy mụ này!

Nhưng tất cả những lời khen ngợi, hỏi han và những ánh mắt nồng nàn, tha thiết , cộng với công sức chớp mắt làm duyên muốn rụng lông mi từ nãy đến giờ của bọn í….đều "đươc" đáp trả bằng ánh mắt băng giá, cái nhìn lạnh lùng và sự im lặng đến đáng sợ của Thường Khánh- chậc! cứ như một pho tượng .

Bọn "thảm hại đến tội nghiệp" kia mang cái pản mặt buồn như chú chuồn chuồn + vô cùng vô vọng rời khỏi chỗ nó, định thất thểu quay về chỗ ngồi thì anh chàng nhì khối- Mạnh Khoa bước vào lớp, bọn ý liền tươi roi rói vì biết "nịnh" Mạnh Khoa thì sẽ được đáp lại "như niềm mong ước" vì anh chàng không băng giá như Thường Khánh, rồi bọn háo zai lập tức kéo nhau bay cái vèo lại trước mặt Mạnh Khoa….và nói gì, diễn trò gì, không cần nói cũng biết…

……….

Recess….

Cũng như thường lệ, nó cho bút viết vào bóp, rồi sắp xếp tập sách, máy tính, compa này nọ vào học bàn. Sau đó, nó và con Lam đứng zậy và định kéo wân xuống canteen thì…

"cộc cộc cộc"-Ai đó gõ tay lên cánh cửa lớp nó- dù cánh cửa mở toang.- có nghĩa là chỉ gõ lấy lệ cho mọi người trong lớp ngước lên, thu hút sự chú ý.

Và một chất giọng thanh cao nhưng cũng đầy mưu mô xảo trá vang lên:

_Các bạn 11T4, mình vào được không- Trên tay cô ả là một xấp thiệp.

Mấy đứa con zai háo sắc sau một hồi loé mắt vội gật đầu điên cuồng:

_Tất nhiên, Hy Vân vào đi! Được bạn để mắt tới thì còn gì bằng… ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
26
Duck hunt