Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
02:43 21/10/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

A Love Story Of Teen

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 2Lượt xem: 40323
Tác giả: Ngaytho259
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 67
.nó tiến đến cái "thây" khốn khổ của thằng bị Judo của nó vật lăn….và đạp lấy đạp để xuống lưng hắn, ai bảo tên này dám cả gan "ze" nó đầu tiên

"Cho mày chết! Cho mày chừa! Dám chọc tức pà ak? Chết nè! Chết nè! Chết nè!"

Vì đã nguôi giận sau khi xử đẹp được bọn này, nên nó không dùng hết sức như ban nãy….nhưng nó mang guốc mà [kiểu guốc đế thấp, nên gọi là giày búp bê cho dễ thương ^^]…đạp có nhẹ đến mấy thì cũng chả có tấm lưng nào chịu nổi mấy cú dọng của đế guốc này cả…Thằng ý sắp phải nằm lịệt ở nhà đắp lá thuốc roài….

Nhưng ngay lúc đó…từ xa, những người đứng xem dạt ra hai bên, một băng đảng giang hồ thứ thiệt đang hùng hổ, xăm xăm tiến tới phía nó, mặt ai nấy đều dữ tợn và rất bặm trợn....Thôi chết nó rùi…

Hai thằng này tuy hok hải giang hồ…Nhưng…có dính líu một cách thân thiết đến cái băng đảng này…. có lẽ một đứa nào đó là bạn của hai thèng nì, thấy bạn mình bị nó đánh hok thương tiếc, nên đã alo^ cho băng đảng này đến để giúp đỡ, tức là tính sổ nó…..

Thường Khánh thôi không "đứng hình" nữa khi nhận ra một đám đông côn đồ với gậy gộc giáo mác đang chạy tới…Anh chàng thừa hiểu chuyện jie xảy ra, còn nó thì không bik, vẫn hăng say…đạp và đạp.

Thường Khánh chạy như bay đến chỗ nó, nắm tay nó và kéo nó phóng đi:

_Chuồn thôi!

Nó chả hiểu chiện jie, zừa chạy cho kịp bước sải chân của Thường Khánh zừa hỏi:

_Chiện jie zậy? Sao bắt tui chạy…

_Nhìn ra đằng sau thì biết! -Hắn đáp.

Nó ngoái nhìn theo lời hắn, và khi thấy một đám người đang điên cuồng rượt theo mình, còn mấy người ban nãy vừa cười khùng khục lúc nó xử bọn kia, khi nó way lại nhìn thì liền ra hiệu thúc giục…"Chạy đi! Chạy nhanh lên cô bé!"…thì nó đã hỉu….hic…xui ớn lun…hành động zì lẽ phải mà cũng có kết cục như thế này sao?...Thoai…Không si nghĩ nhìu…Chạy đi rồi tính!

Đường phố Đà Lạt một ngày nắng đẹp.

Thường Khánh nắm tay nó, chạy. Tiếng chân của nó, tiếng chân của Thường Khánh, tiếng chân của bọn côn đồ cùng nện thình thịch xuống đường. Ánh nắng ban mai trong vắt xuyên qua từng tán lá, nhảy nhót trên mặt đường. Và trên những vòm cây, mấy chú chim đang thi nhau ca hót. Tất cả hào quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh tuyệt hảo [ I think!]

Có điều hai nhân vật chính bất đắc zĩ của bức tranh này chẳng có vẻ jie là dễ chịu cả. Hai đứa vừa chạy vừa thở. Trong khi bọn côn đồ vẫn đuổi theo đằng sau, không lộ một vẻ jie gọi là mệt mỏi……

Nó lại mang giày nữa, chạy nãy h, đau thấu 9 ông trời….mà chẳng dám kêu ca tiếng nào. Nhưng ít ra, chẳng hiểu sao nó thấy rất yên tâm khi biết Thường Khánh vẫn đang nắm chặt tay nó…..

Thường Khánh đỡ hơn được một chút. Con trai mà, sức chịu đựng phải khá hơn chứ. Nhưng hình như anh chàng cũng "xìu" lắm rùi….Mà phải công nhận, hoàng tử băng giá của chúng ta…rất chi là…..quyến rũ trong mọi hoàn cảnh. Như ngay lúc này, đang muốn ná thở, thế nhưng gương mặt cực kì hoàn hảo không chút tì vết, điểm xuyến thêm vài giọt mồ hôi bên phía thái dương của anh chàng, vẫn rất cuốn hút ánh nhìn của người đi đường, nhất là từ đám con gái.

Lát sau. Bọn côn đồ ngày càng sát nhíp hai đứa. Nó nhắm chừng mình chạy hết nỗi, còn Thường Khánh thì vẫn còn khả năng thoát thân….Thế nên, nó cố nén đau, vừa thở hồng hộc, nó vừa nói:

_Thường Khánh, anh….buông tay tôi ra đi…..Buông ra…Anh chạy một mình đi…Tui chạy hết nỗi rồi..Tui sẽ không sao đâu…Chắc là…Bọn chúng….sẽ không làm jie con gái đâu…- Nó nói đứt quãng vì mệt, nhưng vẫn cố cười để Thường Khánh an tâm.

Nhưng anh chàng đâu dễ bị dụ.

_Cô điên à…Giang hồ, đến con nít cũng hok tha nói jie đến cô!

_Nhưng….

_Đừng nói nữa …Có chết tôi cũng không để cô rơi vào tay tụi nó đâu ! [woa woa] – Nói rùi Thường Khánh siết chặt tay nó hơn…

Tự dưng nó cảm thấy ấm áp đến lạ lùng.

Mà cũng trớ trêu thật. Để đánh lạc hướng bọn du côn, Thường Khánh đã kéo nó, rẽ zô ngõ này đến quẹo vào lối kia, hết đường vòng đến đường tắt….Vậy mà bọn giang hồ vẫn đuổi kịp…Chả hỉu tụi nó ăn jie mà dai sức thấy sợ.

Khi tưởng chừng hi vọng sắp tắt, chợt trước mặt hai đứa….hiện ra một con phố rất đông người, toàn là khách du lịch. Nó nhìn lướt cái tên đường trên bảng…Đường Hoa 3/4…hèn jie, đường hoa mà, đông người là phải. Từ lòng đường cho đến vỉa hè, chỗ nào cũng chật ních người.

Thường Khánh và nó nhìn wanh….Kế bên đường hoa có một con đường khác, hơi bị vắng người, xe cộ cũng ít.

Nó nhủ thầm, khỏi nghĩ cũng bik, Thường Khánh sẽ kéo nó chạy vào con đường vắng người. Chứ cái đường hoa chật ních, không bik có đủ không khí để thở không, chứ nói jie đến chỗ để chạy.

_Nhanh lên bây… Tụi nó kia rồi! –Một tiếng la đằng sau lưng. Tiếng chân bọn du côn vang lên lớn hơn.

Nó hốt hoảng ngoái lại nhìn. Oách! Bọn nó gần lắm rùi. Ngay lập tức, không phân vân suy nghĩ. Thường Khánh kéo tay nó chạy vào đường hoa.

_Jie zậy?- Sao lại…..?- Nó ngước lên hỏi….

_Nhìu chiện, để dành sức mà chạy đi.- Thường Khánh phán 1 câu, nó cụt hứng, nín lun.

Cố hết sức chen chúc trong dòng người như kiến cỏ, [tất nhiên là Thường Khánh chen, mở đường cho nó chạy….chứ nó còn sức lết là may lắm ùi…], được một lúc, tự nhiên, nó không thấy hơi hướm của bọn du côn đằng sau nữa…Nó càng lo zữ, người ta nói trước giông bão, mặt biển bao h cũng phẳng lặng mà…Nơm nớp lo sợ, nó không dám quay lại đằng sau nhìn…..

Thêm một lúc nữa, ngoài tiếng càm ràm của mấy người đi đường vì bị hai đứa "bon chen", nó hoàn toàn không thấy jie khả nghi nữa. Đến lúc này, gom góp hết chút can đảm còn sót trong người, nó ngoái lại nhìn….Và…cảnh tượng í làm nó nghĩ là mình đang nằm mơ: Hoàn toàn không thấy dáng dấp của một tên du côn nào nữa. Tất cả những jie hiện lên trong mắt nó bi h là dòng người đông đúc với những khuôn mặt xa lạ, tây có, ta có, nhưng chả thấy 1 thằng ma nào của bọn du côn….

Thoát dễ zậy sao, cứ tưởng nếu chạy vào nơi đông ng' thế này sẽ dễ túm chứ. Vì sức trâu của bọn du côn, rẽ dòng người ra, để đuổi theo tụi nó, chắc hẳn hok phải là một việc khó….Nó đâu bik rằng, bọn du côn bi h như những con kiến lạc vào mê cung không bik lối ra và đang gào lên những tiếng gào bất lực "Đâu rồi? Tụi nó đâu rồi hả pây>????" hoho

Đang mông lung suy nghĩ thì Thường Khánh vừa kéo nó ra được đường lớn. Thoát nạn, thoát lun con đường "ác mộng đông người" kia. Anh chàng gập người, chống tay lên một thân cây…thở như chưa bao h được thở. Còn nó thì vẫn hok hỉu chuyện sao bọn du côn lại để xổng hai đứa dễ dàng zậy.

_Nè…-Thường Khánh nhìn nó- Làm jie mà mặt đờ ra thế?

_Hở?- Nó giật mình khi nghe gọi, rùi giải thick – Tui không hiểu….Ban nãy lúc anh kéo tui chạy zào đường hoa, tui tưởng chết tới nơi rùi chứ….

Không để nó nói tiếp, Thường Khánh cắt ngang:

_Cô đúng là đồ đầu đất…Thử tưởng tượng xem, bị lạc giữa biển người đông như thế, chẳng khác jie như lạc vào ma trận, đông tây nam bắc còn khó phân biệt, nói chi đến việc tìm người. Cô ngốc thật đấy… Vả laị….May cho cô là người mặc đồ đỏ khá nhìu, nên chúng khó nhận ra, nếu hok thì….- Anh chàng bỏ lửng, rùi tiếp- Mai mốt nhớ rút kinh nghiệm,đi với tui đừng có mà mặc đồ chói như thế nữa nház! Không khéo lại lien luỵ đến tui như hum nai đấy!

Nó gân cổ dội lại ngay:

_Kệ tui, anh còn nói nữa, có ai muợn anh cứu tui đâu, ban nãy còn nói sẽ hok bao h để tui rơi vào tay tụi nó…zậy mà, mà tui thick mặc đồ chói cũng đâu liên wan…- Nhưng nó chưa dứt câu thì bỗng có một tiếng động lạ phát ra….từ bụng nó. Thường Khánh nhìn nó một hồi lâu.Hic, quê chết được.-Er~~~~- Nó ngượng chín người, vội cười phớ lớ chữa cháy- Có jie lạ đâu…Từ tối wa đến h tui chả ăn được jie cả, nên….

Thường Khánh nhịn lắm mới không bật cười, lúc bối rối, nhìn nó đáng iu thật đấy!~

Tại một nhà hàng.

Hai đứa ngồi ở cái bàn kế cửa kính nhìn ra đường. Chị tiếp viên đứng kế bên. Nó cầm tấm menu. Mắt sáng như sao. Không phải là nó ham ăn đâu, mà tạị zì nó đói quá rùi….

_Em ăn món này, món này, món này nữa…-Nó di di tay lên tấm menu –Phiền chị nhaz!- rùi nó nhoẻn cười, trả lại menu cho chị tiếp viên.

Thường Khánh thì chỉ đơn giản:

_Chị cho em một mì xào HQ.

Chị tiếp viên gật đầu chào rồi quay lại quầy. Nó ngồi đó, háo hức háo hức chờ đồ ăn đem ra. Bây h nó mới biết là mình đang đói điên cuồng, ban nãy vì lo chiện bọn du côn nên wên đói…. ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
47
XtGem Forum catalog