80s toys - Atari. I still have
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
06:15 20/03/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Long Kiếm Truy Hồn Full

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 9965
Tác giả: Cổ Long
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Số trang: 35
. Cửu Hoàn Kiếm hiểu ý cười, đoạn nghiêm mặt nói :
- Nếu Vạn Tượng công tử mà biết ngươi chưa chết, chắc chắn trên giang hồ vẫn còn nhiều người tìm kiếm ngươi.
- Mai mỗ không hề sợ họ.
- Điều đáng sợ là một ngày ngươi chưa chết sẽ thúc đẩy Vạn Tượng công tử cưới Công chúa. Mai Dao Lân cả kinh :
- Y cưới Công chúa ư? Cửu Hoàn Kiếm trầm giọng nói :
- Vạn Tượng công tử sở dĩ chờ đợi lâu thế này chính là vì có mưu đồ riêng, nếu y mà biết trong võ lâm hiện nay đã có người đủ sức đối kháng với y, lẽ nào y chịu để cho nỗi nguy hiểm đánh mất mỹ nhân đe dọa? Diêu Đài Mục Nữ buột miệng :
- Mỹ nhân ư? Bà lão cười tiếp lời :
- Chưa ai được trông thấy nàng ta, nhưng lời đồn đại trên giang hồ là vậy. Mai Dao Lân ngẫm nghĩ một hồi, bỗng đứng lên vòng tay xá dài nói :
- Do đó tiền bối đã sắp bày kế kim thiền thoát xác cho tại hạ phải không? Mai Dao Lân trong đời chưa từng nói lời cảm kích với ai, nhưng giờ đây tại hạ thật lòng cảm kích hai vị, nếu Mai Dao Lân mà không chết trên Ma Thiên Lãnh, dù chân trời góc bể, chúng ta cũng sẽ có ngày gặp lại nhau. Cửu Hoàn Kiếm nhìn vào gương mặt đầy kích động của Mai Dao Lân, chợt phát hiện trong đáy mắt chàng ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc, giọng nặng nề nói :
- Ngươi có thể không đến Ma Thiên Lãnh. Mai Dao Lân lắc đầu :
- Tại hạ cần phải đến đó, phận làm con thì phải xả thân giải nguy cho cha mẹ.
- Bà ấy đâu phải là mẹ của ngươi.
- Vâng, bà ấy không phải là mẹ của tại hạ, nhưng sự khổ nạn của song thân tại hạ là do bà ấy mà ra. Lão bà tóc bạc xen lời :
- Ngươi có phải thành tâm cứu họ không? Mai Dao Lân nghiêm giọng :
- Tại hạ rất thành tâm, bởi vì song thân tại hạ rất kính trọng bà ấy. Đoạn nhặt thanh Bạch Long kiếm lên, phát hiện chín chiếc vòng treo trên hộ thủ, kinh ngạc đưa mắt nhìn Cửu Hoàn Kiếm hỏi :
- Đây là của tiền bối mà. Cửu Hoàn Kiếm mỉm cười :
- Chúng nguyên là của thanh Bạch Long kiếm. Mai Dao Lân tra kiếm vào bao :
- Hiện tại hạ đang cần sử dụng thanh kiếm này, nhưng nếu nó không rời khỏi tay Mai mỗ, một ngày nào đó nó sẽ trở về tay tiền bối. Cửu Hoàn Kiếm mắt ánh lên vẻ kỳ lạ, trầm giọng nói :
- Giang hồ đồn đại Mai Dao Lân chẳng dễ hứa hẹn với ai, nên lão phu không mong được nghe câu nói ấy. Mai Dao Lân cười cười :
- Nhưng tại hạ đã nói ra rồi. Đoạn ngước mắt nhìn lão bà tóc bạc, ôm quyền nói :
- Nếu tại hạ đoán không lầm, tiền bối hẳn là Huyết Phụng phu nhân.
- Ngươi nhận ra được lão thân này thật đáng vui, như vậy cũng tốt, lão thân đang có một đại sự định bàn bạc với ngươi và vị cô nương này. Mai Dao Lân trố mắt :
- Việc gì vậy? Huyết Phụng phu nhân tuy tính rất hào phóng, song lúc này cũng khó thể mở lời, bởi nếu Diêu Đài Mục Nữ từ chối, bà thật hết sức xấu hổ. Cửu Hoàn Kiếm thấy vậy cười ha ha nói :
- Bà ta định truyền cho vị cô nương này mấy miếng võ mèo quào của bà ta đó mà. Mai Dao Lân vội cười nói :
- Tại hạ tin chắc Quận chúa rất là vui mừng. Đoạn xô nhẹ Diêu Đài Mục Nữ nói :
- Hiền muội, vị tiền bối này chính là một trong giang hồ Nhị kỳ lừng danh võ lâm Trung Nguyên hãy kiến lễ mau. Diêu Đài Mục Nữ chẳng lộ vẻ vui mừng, trái lại còn buồn rầu nói :
- Vậy Lân ca có đi cùng với tiểu muội không? Mai Dao Lân thoáng do dự :
- Ngu ca phải đến Ma Thiên Lãnh ngay, đằng nào hiền muội học xong võ công rồi chúng ta cũng có ngày gặp lại nhau, hà tất bận tâm đến diều ấy. Diêu Đài Mục Nữ kiên quyết lắc đầu :
- Vậy thì tiểu muội không học. Huyết Phụng phu nhân nghe vậy vội nói :
- Thế này vậy, lão thân cùng lên Ma Thiên Lãnh, vừa đi vừa truyền dạy được chứ? Diêu Đài Mục Nữ nghe vậy mới vui mừng quỳ xuống vái lạy, hành lễ bái sư và nói :
- Tiểu nữ Vân Phụng Linh bái kiến ân sư. Huyết Phụng phu nhân hớn hở toét miệng cười :
- Linh nhi ngoan lắm. Đứng lên mau, đứng lên mau! Mai Dao Lân giờ mới biết danh tánh của Diêu Đài Mục Nữ, chàng vẻ yên tâm nhìn Nhị kỳ nói :
- Tại hạ xin cáo từ. Diêu Đài Mục Nữ cả kinh :
- Lân ca không đi cùng sao? Cửu Hoàn Kiếm trịnh trọng nói :
- Vạn Tượng công tử rất là hiểm độc, kế này có đánh lừa được hắn hay không cũng chưa biết chừng, nếu hai người tiếp tục đi chung với nhau, lão phu tin chắc dù giả trang khéo cách mấy cũng khó mà qua được tai mắt của hắn. Vì vậy chia nhau mà đi là hơn. Mai Dao Lân gật đầu :
- Quả đúng như vậy, đằng nào thì mấy hôm nữa chúng ta sẽ gặp lại nhau trên Ma Thiên Lãnh rồi. Vân Phụng Linh biết không thay đổi tình thế được nữa đành rơi lệ nói :
- Khi nào Lân ca đến trước, nhất định phải chờ tiểu muội đó. Trên đường gặp việc gì cũng nên nhẫn nhịn chứ đừng hơn thua với họ, Lân ca đi một mình, tiểu muội thật khó thể yên tâm. Mai Dao Lân cười ảo não, bỗng ngửng lên kiên quyết nói :
- Linh muội, ngu ca đi đây. Ngu ca sẽ khắc ghi những lời căn dặn của Linh muội, hãy bảo trọng. Mai Dao Lân phi thân xuống chân núi, quét mắt nhìn tử thi mặc y phục mình, lòng thầm cười khảy, nhận định phương hướng rồi giở khinh công phóng đi. * * * * * Hôm ấy Mai Dao Lân đã đến Nhạn Môn quan nơi đây đã gần Trại Bắc, lúc này tuy mới tháng tám nhưng thời tiết đã khá lạnh, cư dân đa số đều có thói quen ngủ sớm dậy muộn, lúc này tuy mặt trời đã lên cao mà trên đường phố vẫn rất ít người qua lại. Mai Dao Lân rẽ qua mấy con đường, bỗng phát hiện phía sau có hai lão nhân khác lạ bám theo, chàng thầm cười khảy tự nhủ :
- Các ngươi đã bám theo thiếu gia này bảy hôm rồi, đừng tưởng là Mai Dao Lân này sợ các ngươi, vùng này hẻo lánh ít người, các ngươi táng mạng tại đây đi thôi. Nghĩ đoạn chàng liền rẽ vào một con hẻm nhỏ, phi thân lên mái nhà, phóng đi về phía ngoài quan ải. Hai lão nhân quái dị vừa rẽ vào hẻm đã thấy Mai Dao Lân biến mất, vội phi thân lên mái nhà, quét mắt nhìn quanh, thấy Mai Dao Lân đang phóng đi về phía quan ải, liền tức phi thân đuổi theo ngay. Mai Dao Lân phóng xuống tường thành, ngoảnh lại thấy hai lão nhân chưa đuổi đến, liền phóng nhanh vào rừng, ẩn nấp sau một cây to. Lát sau hai lão nhân quái dị đã đến bên ngoài bìa rừng, họ đưa mắt nhìn nhau, đoạn người bên trái cất tiếng nói :
- Tên tiểu tử ấy chắc chắn chính là Mai Dao Lân mà công tử đã hoài nghi chưa chết. Người bên phải lắc đầu :
- Có lẽ không phải đâu, nghe nói Mai Dao Lân không bao giờ trốn tránh kẻ địch. Người bên trái cười khảy :
- Nếu không phải, tại sao hắn lại vội vã đi về hướng Ma Thiên Lãnh thế này? Người bên phải vẻ lo lắng nói :
- Không hiểu tại sao ngu huynh bỗng dưng cảm thấy bồn chồn không yên. Thôi, chúng ta không nên đa sự, mau đến Ma Thiên Lãnh lo việc nghiêm túc là hơn. Người bên trái cười :
- Có lẽ đại ca đã bị Mai Dao Lân làm cho vỡ mật, nếu chúng ta bỏ đi thế này, há chẳng hoài công còn gì.
- Đằng nào cũng là thuận đường, chúng ta chẳng việc gì phải lo chuyện bao đồng, đi thôi.
- Thôi được, đi thì đi... Ngay khi hai người vừa định bỏ đi, bỗng nghe một giọng sắc lạnh nói :
- Chẳng hay hai vị định làm gì vậy? Hai lão nhân quay phắt lại, phản ứng quả là nhanh chóng, chỉ thấy một thiếu niên áo gấm đang đứng cách chừng ba trượng, trên gương mặt anh tuấn là nụ cười lạnh lùng và bỡn cợt, ánh mắt tuy không sắc lạnh rợn người, song hai lão nhân vừa tiếp xúc với ánh mắt ấy, vẫn không tự chủ được thoái lui hai bước, bởi ánh mắt ấy ngập đầy sát cơ khiến người ngạt thở. Gió Tây Bắc vẫn thổi mạnh, song hai lão nhân như đã quên bẵng sự giá lạnh, bởi họ lúc này đang đứng bên bờ sinh tử. Hồi lâu, thiếu niên áo gấm bỗng tiến tới hai bước, khẽ cười nói :
- Theo hai vị thì tại hạ có đúng là kẻ mà hai vị đang cần truy tìm không? Hai lão nhân đưa mắt nhìn nhau, người bên phải cố trấn tĩnh, cười khảy nói :
- Lão phu là Chấn Thiên Chưởng Hà Bố Thanh, còn đây là Cầm Long Thủ Tống Tử Hào bái huynh của lão phu. Thiếu niên áo gấm cười giòn ngắt lời :
- Thì ra là hai vị tiền bối võ lâm đại danh lừng lẫy, tại hạ đã phiền hai vị hột tống suốt chặng đường không dưới ngàn dặm, thật là hân hạnh quá, ha ha... Tiếng cười đầy khinh miệt lẫn cuồng ngạo, bỗng nghiêm mặt nói tiếp :
- Tuy nhiên, tại hạ muốn hỏi điều này, tại hạ có phải là kẻ mà hai vị cần truy tìm hay không? Cầm Long Thủ Tống Tử Hào là người thâm trầm đa mưu, nghe vậy liền nghĩ nhanh :
- Hắn quả đúng là Mai Dao Lân mà công tử đã hoài nghi chưa chết, Võ Đang tứ lão còn chưa phải là đối thủ của hắn, võ công của huynh đệ mình còn kém họ nửa bậc, hiện lại ở nơi hoang vắng, vạn nhất xảy ra xung đột, ắt chỉ có một con đường chết, chi bằng... Cầm Long Thủ Tống Tử Hào chưa nghĩ dứt, Chấn Thiên Chưởng Hà Bố Thanh đã cất tiếng nói :
- Nếu theo ngoại mạo thì, các hạ quả là... Cầm Long Thủ Tống Tử Hào cả kinh vội tiếp lời :
- Theo ngoại mạo thì các hạ quả là không giống, nhưng sau lưng thì quá giống kẻ mà bọn này mấy mươi người đang cần tìm, cho nên mới xảy ra chuyện hiểu lầm thế này. Thiếu niên áo gấm chính là Mai Dao Lân cười lạnh lùng nói :
- Phải hiểu lầm không? Chẳng hay kẻ mà hai vị cần truy tìm là ai vậy? Cầm Long Thủ Tống Tử Hào lòng thầm toan tính :
- Hắn định đến Ma Thiên Lãnh, trong võ lâm hiện nay có rất nhiều người muốn vây đánh hắn, nếu mình nói thẳng ra kẻ mình cần tìm là Mai Dao Lân, tất nhiên hắn sẽ không dám nhìn nhận như vậy là mình thoát nạn. Nghĩ đoạn, bèn vờ sầm mặt nói :
- Kẻ mà mấy mươi người bọn này đang truy tìm chính là Mai Dao Lân đại danh lừng lẫy trên chốn giang hồ, phải chẳng các hạ cũng vì y mà đến đây. Lão nhắc đi nhắc lại câu mấy mươi người chẳng ngoài ý định đe dọa tinh thần đối phương. Song Mai Dao Lân vẫn thản nhiên cười nói :
- Hai vị với mấy mươi năm kinh nghiệm giang hồ, nay đã bám theo tại hạ suốt mười mấy ngày trời, nếu đồn đại ra, không sợ đồng đạo võ lâm chê cười sao? Chấn Thiên Chưởng Hà Bố Thanh sầm mặt :
- Các hạ quả là quá giống Mai Dao Lân.
- Vậy sao bảo là không giống? Cầm Long Thủ Tống Tử Hào hoảng kinh vội nói :
- Có lẽ các hạ rất ít khi đi lại trên chốn giang hồ... (Thiếu một đoạn) Chấn Thiên Chưởng Hà Bố Thanh tiếp lời :
- Chúng lão phu tưởng là các hạ ngụy trang đấy. Cầm Long Thủ Tống Tử Hào nghe vậy cả kinh thầm nhủ :
- Hỏng bét, hỏng bét. Mai Dao Lân, vẻ mặt mỗi lúc càng thêm lạnh lùng, lại tiến tới hai bước nữa, trầm giọng nói :
- Sao hai vị biết tại hạ không phải là ngụy trang? Cầm Long Thủ Tống Tử Hào quả là tinh khôn, chỉ thoáng chốc đã nảy ý, cười to nói :
- Các hạ thật là khéo đùa, làm gì có ngụy trang mà lại cho người khác biết mặt thật bao giờ. Mai Dao Lân từ từ cởi khuy áo, mặt âm trầm nói :
- Thật hư hư thật vốn là binh gia thường sự, hai vị từng trải giang hồ mà lại không nghĩ đến điều ấy, lạ thật. Trong khi nói, chàng đã cởi hết khuy áo, hai tay kéo vạt áo ra sau, gằn giọng nói :
- Hai vị nhìn kỹ xem có giống Mai Dao Lân không? Đồng thời ánh mắt ngập đầy sát khí nhìn chằm chặm vào mặt hai người. Có lẽ dáng vẻ chàng quá uy nghi, khiến Chấn Thiên Chưởng Hà Bố Thanh mặc dù vốn có ý thử sức với chàng, lúc này cũng khiếp hãi, đến bật lên thành tiếng, luống cuống khôn tả. Cầm Long Thủ Tống Tử Hào tuy kinh khiếp chẳng kém gì Chấn Thiên Chưởng Hà Bố Thanh, song lão là người thâm trầm kín đáo, vẻ mặt không biến đổi mấy, cắn răng bấm bụng nói :
- Không, các hạ không phải là Mai Dao Lân. Mai Dao Lân cười to :
- Vậy thì lạ thật. À, tại hạ nhớ ra rồi. Đoạn thò tay vào lòng lấy ra hai đóa Lục bình xanh, đưa tay ra nói :
- Hai vị hãy xem đây là gì? Dứt lời hai đóa Lục bình xanh đã bay ra nhanh như chớp. Hai người này cũng chẳng phải hạng tầm thường, vừa thấy ánh xanh lóe lên, theo phản ứng tự nhiên vung tay chộp ngay, nào ngờ vừa chộp trúng, lập tức đau đến mặt mày tái xanh, vội thả tay ra như chộp vào rắn rết ...

«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
5