Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
15:39 19/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Long Kiếm Truy Hồn Full

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 10168
Tác giả: Cổ Long
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Số trang: 35
. Lúc này Tây Nhạc u đã lấy lại bình tĩnh, nghĩ thật quả là xấu hổ, càng nghĩ càng tức giận, không dằn được buông tiếng thét vang, lại lao vào tấn công Mai Dao Lân. Mai Dao Lân với một chọi hai chẳng chút nao núng, vẫn công thủ hết sức ung dung. Động Nhạc Cùng Toan ngẫm nghĩ một hồi, bỗng nói :
- Cứ thế này thì biết đến bao giờ mới kết thúc? Mỗ cũng xin tham gia một phần. Đoạn liền tung mình lao vào vòng chiến. Phụng Ức Bình thấy ba người vây đánh một mình Mai Dao Lân, quá nóng lòng, đưa tay lấy kim phụng trên cổ ra, lớn tiếng hô :
- Nhật như kim luân nguyệt như câu, phụng du... Vừa đến đó bỗng hự lên một tiếng, rồi thì ngã lăn ra đất, khuất sau một tảng đá to. Cuộc chiến bên này có thêm Đông Nhạc Cùng Toan gia nhập, tình thế lập tức đổi khác. Mai Dao Lân lúc này chân lực đã tiêu hao khá nhiều, giờ đây lại thêm đối thủ, bắt đầu ứng phó một cách vất vả. Trong thoáng chốc bốn người giao đấu gần năm mươi chiêu. Đột nhiên, Mai Dao Lân hự lên một tiếng đau đớn, chàng đã bị Tây Nhạc Ẩu đánh trúng một chưởng, miệng phún máu tươi, ngã gục trên mặt đất. Tây Nhạc Ẩu căm hận chàng thấu xương, thấy vậy liền buông tiếng thét vang, vung trượng giáng thẳng xuống đầu Mai Dao Lân. Thốt nhiên một giọng sắc lạnh vang lên :
- Tôn giá thật không biết tiến thoái? Tiếng nói lạnh đến rợn người, cánh tay cử trượng của Tây Nhạc Ẩu run rẩy, chân lực tiêu tan, cương trượng cũng thu trở về, đưa mắt nhìn về phía phát ra tiếng nói. Hai người kia cũng cùng lúc phóng ra ngoài vòng chiến, đưa mắt nhìn người vừa lên tiếng, bất giác đều ngẩn người, và cùng một ý nghĩ :
- Quả là đẹp tuyệt trần! Thì ra đó là một thiếu nữ toàn thân kim y, mày mắt hệt như ngọc nữ trong tranh, nhưng vẻ mặt lạnh như băng sương, khiến người nhìn e sợ. Tây Nhạc Ẩu xem xét thiếu nữ một hồi, thấy không có vẻ gì đặc biệt nói :
- Nha đầu, ngươi là ai? Sao dám cản trở việc làm của lão nương hả? Thiếu nữ áo vàng giọng lạnh tanh :
- Bổn cô nương vốn nghĩ đến đức hiếu sinh của trời cao, định cho tôn giá một con đường sống, nhưng tôn giá nhất mực muốn chui vào quỷ môn quan. Hừ, hai vị kia hãy lo việc mình đi, còn bà này ở lại đây. Tiếng nói nàng không to, nhưng lại uy nghiêm khiếp người, Đông Nhạc Cùng Toan và Trung Nhạc Đạo bất giác lùi sau hai bước, song lại đứng yên tại chỗ. Thiếu nữ áo vàng ánh mắt rực sát cơ quát :
- Sao hai vị chưa đi? Trung Nhạc Đạo trầm giọng :
- Cô nương là ai mà dám ra lệnh cho bọn lão phu?
- Tôn giá muốn biết thật ư? Đông Nhạc Cùng Toan vòng tay cười :
- Cô nương hẳn là người rất có lai lịch, sao không cho biết đại danh để khỏi xúc phạm đến cô nương? Thì ra Đông Nhạc cùng toan qua bộ y phục màu vàng kim của thiếu nữ đã chợt nghĩ đến Kim Phụng cung, do đó mới khách sáo như vậy. Thiếu nữ áo vàng cười khảy :
- Vậy là ba vị thật sự muốn biết phải không? Tây Nhạc Ẩu nóng giận quát :
- Chả lẽ còn có giả hay sao? Thiếu nữ áo vàng mặt vút qua sát cơ, giọng lạnh tanh :
- Ba vị hãy xem đây là gì? Đoạn tay phải chầm chậm xòe ra, trên lòng bàn tay là con chim phụng bằng vàng, giống hệt của Phụng Ức Bình khi nãy. Đừng thấy ba người hung bạo là thế, vừa trông thấy kim phụng hoàng liền tức trở nên như chuột gặp mèo, toàn thân run lẩy bẩy. Thiếu nữ áo vàng cười sắc lạnh, cao giọng ngâm :
- Nhật như kim luân nguyệt như câu, phụng du cửu châu... Đông Nhạc Cùng Toan không đợi nàng ngâm dứt, đã qùy sụp xuống đất van vỉ :
- Vạn lần xin cô nương nương tay cho, bọn tại hạ quả tình không biết cô nương chính là Kim Phụng Ngọc Nữ. Đoạn dập đầu lạy lia lịa. Hai người kia cũng vội qùy xuống, dập đầu lạy không ngớt. Kim Phụng Ngọc Nữ lạnh lùng nói :
- Bổn cô nương chưa có ý lấy mạng hai người, nhưng các ngươi thật không biết tiến thoái, tội chết có thể tha, nhưng tội sống không thể miễn được, hai người hãy liệu mà làm. Đông Nhạc Cùng Toan như được đại xá, vội dập đầu nói :
- Tạ ơn cô nương đã không giết! Đoạn vội đưa tay trái ra, như sợ Kim Phụng Ngọc Nữ đổi ý, tay phải vung lên, bổ thẳng xuống, chỉ nghe rắc một tiếng, bàn tay trái đã rơi xuống đất, máu tuôn xối xả, đau đến mức trán đẫm mồ hôi, nhưng không dám rên lên một tiếng, mắt lộ vẻ van vỉ nhìn Kim Phụng Ngọc Nữ. Trung Nhạc Đạo đâu dám chậm trễ, cũng vội đưa tay trái ra, vung tay phải bổ lìa bàn tay trái. Kim Phụng Ngọc Nữ mặt vẫn lạnh tanh nói :
- Đứng lên đi! Tây Nhạc Ẩu người run lẩy bẩy, nằm mọp trên mặt đất không dám ngẩng đầu lên. Kim Phụng Ngọc Nữ cười khảy nói :
- Bà còn chưa chịu tự kết liễu ư? Tây Nhạc Ẩu van vỉ :
- Cô nương, lão thân đã biết tội, từ nay không bao giờ dám mạo phạm nữa. Lão thân bằng lòng chặt bỏ hai tay để chuộc tội, vạn mong cô nương khai ân. Đoạn dập đầu lạy lia lịa. Kim Phụng Ngọc Nữ rắn giọng :
- Bà nói dễ quá, có nghe nói dưới Kim Phụng lệnh từng giảm hình cho ai bao giờ chưa?
- Vạn mong cô nương khai ân!
- Đừng lôi thôi nữa, đứng lên mau! Tây Nhạc Ẩu tuyệt vọng đứng lên, ngọn cương trượng trong tay đưa lên đưa xuống mấy lượt mà vẫn không đủ can đảm giáng xuống. Mai Dao Lân gắng gượng chỏi tay ngồi dậy, cảm thấy nội phủ nóng ran, mặt mày xây xẩm, biết thọ thương chẳng nhẹ. Chàng lạnh lùng đưa mắt nhìn Tây Nhạc Ẩu nói :
- Mối thù một chưởng này xem ra Mai mỗ không thể báo phục được rồi! Tây Nhạc Ẩu ánh mắt vẻ căm thù thầm nhủ :
- Mọi sự đều do tên tiểu tử này gây ra! Đoạn bỗng quát vang :
- Lão thân chịu chết thì cũng phải có người bầu bạn. Dứt lời đã vung chưởng bổ xuống đầu Mai Dao Lân. Mai Dao Lân lúc này ngồi còn không vững, đâu thể nào tránh né, đành thầm thở dài, nhắm mắt chờ chết. Đột nhiên một giọng đanh lạnh quát :
- Phản rồi! Phản rồi! Chỉ nghe bộp một tiếng, cương trượng của Tây Nhạc Ẩu đã lọt vào tay Kim Phụng Ngọc Nữ, không một ai trông thấy rõ nàng sử dụng thủ pháp gì. Kim Phụng Ngọc Nữ như đã tức giận tột cùng, buông tiếng cười khảy, tay phải nắm lấy cương trượng đẩy tới, liền theo đó là một tiếng rú thảm kinh tâm động phách. Ngọn cương trượng của Tây Nhạc Ẩu đã xuyên thủng ngực mình, thấu qua sau lưng, nằm sóng soài trong vũng máu ở ngoài năm trượng. Mai Dao Lân rùng mình thầm nhủ :
- Tây Nhạc Ẩu không thù không oán với nàng ta, chẳng qua chỉ buông ra mấy lời xúc phạm mà đã bị hạ sát thế này, đủ thấy lòng dạ nàng ta tàn ác thế nào. Kim Phụng Ngọc Nữ cười khảy :
- Ly Trần Tẩu hãy lấy Huyền Vũ đồ ra chia làm năm phần, mỗi người lấy một phần rồi mạnh ai nấy đi, sau này người nào bản lĩnh cao hơn sẽ có thể thu gom lại để khỏi cậy nhiều hiếp ít. Mai Dao Lân kinh ngạc thầm nhủ :
- Giờ này nàng ta lại đứng ra chủ trì công đạo, thật khó mà hiểu nổi cá tính của nàng. Ly Trần Tẩu không dám trái lời, vội gật đầu nói :
- Xin vâng! Đoạn từ trong lòng lấy ra một bức địa đồ bằng da dê, cung kính hỏi :
- Thưa cô nương chẳng hay chia như thế nào?
- Từ giữa ra ngoài chia làm năm phần. Nam Nhạc Đạo rút trường kiếm trên lưng xuống, cắt bức địa đồ ra làm năm phần hình tam giác, sau đó tra kiếm vào bao, không dám tự ý lấy trước. Kim Phụng Ngọc Nữ quay qua Trung Nhạc Đạo và Đông Nhạc Cùng Toan nói :
- Hai người hãy xếp thành hình ngũ giác rồi mỗi người lấy một phần nhanh lên! Hai người liền vội làm theo lời, sau đó mỗi người lấy một phần nhét vào lòng, rồi đứng yên như chờ lệnh. Kim Phụng Ngọc Nữ quét mắt nhìn năm người, lạnh lùng nói :
- Những người đi cùng Tây Nhạc Ẩu hãy mang thi thể bà ta đi, còn Ly Trần Tẩu thì lo mai táng hai thủ hạ, nhanh lên! Năm người đồng thanh :
- Thưa vâng! Rồi bốn người khiêng thi thể Tây Nhạc Ẩu lên, phi thân ra khỏi cốc, còn Ly Trần Tẩu thì cắp lấy hai thuộc hạ phóng vào trong rừng đào. Kim Phụng Ngọc Nữ chờ họ đi mất dạng mới quay sang Mai Dao Lân lạnh lùng nói :
- Bổn cô nương vốn có thể trị thương cho tôn giá, nhưng tôn giá đã nói với Bình muội là không cần sự che chở của Kim Phụng lệnh, vì vậy bổn cô nương không muốn chữa trị cho tôn giá! Mai Dao Lân lạnh nhạt đưa mắt nhìn nàng :
- Bình muội đâu rồi?
- Bổn cô nương sẽ mang nàng ta đi, tôn giá tội nghiệt đầy mình, Ức Bình mà gần gũi với tôn giá nhất định sẽ bị hoen ố. Mai Dao Lân gắng gượng đứng lên, người lảo đảo suýt nữa ngã nhào, lạnh lùng nhìn Kim Phụng Ngọc Nữ nói :
- Tại hạ nhận thấy tội nghiệt của mình còn ít hơn cô nương!
- Nhưng ít ra tâm lý của bổn cô nương lành mạnh hơn tôn giá! Mai Dao Lân tức giận :
- Tâm lý của tại hạ không lành mạnh chỗ nào?
- Những kẻ ngày từ thuở bé đã thiếu tình thương cha mẹ, chẳng mấy ai tâm lý lành mạnh cả? Những lời ấy như trăm ngàn mũi tên nhọn, xuyên vào lòng Mai Dao Lân, chàng nghe như con tim mình rỉ máu, người chao đảo suýt nữa ngã nhào. Kim Phụng Ngọc Nữ biến sắc mặt thầm nhủ :
- Mình đã đoán không lầm, y không phải là một người vui sướng, lẽ ra mình không nên thăm dò y bằng những lời như vậy. Mai Dao Lân bỗng cười chua xót nói :
- Có lẽ cô nương nói đúng, mong cô nương hãy đối xử tử tế với Bình muội. Đoạn với ánh mắt quyến luyến quét nhìn tử thi hai vị sư huynh trên mặt đất, quay mình thất thểu bỏ đi. Kim Phụng Ngọc Nữ không ngờ chàng bỏ đi như vậy, vội nói :
- Này, nghĩ tình Bình muội, bổn cô nương bằng lòng tặng cho tôn giá một hoàn linh dược trị thương. Mai Dao Lân không dừng bước, cũng chẳng quay đầu lại, lầm lủi bước đi. Kim Phụng Ngọc Nữ cuống lên buột miệng nói :
- Ngoài kia toàn là người của Vạn Tượng công tử, tôn giá bỏ đi thế này chỉ chết uổng mạng mà thôi. Mai Dao Lân vẫn tảng lờ như không nghe thấy. Kim Phụng Ngọc Nữ chẳng còn cách nào hơn, đành phi thân cản trước Mai Dao Lân, tay phải giơ cao Kim Phụng lệnh quát :
- Bổn cô nương với Kim Phụng lệnh ra lệnh cho tôn giá đứng lại và uống hoàn thuốc này vào. Mai Dao Lân dừng bước điềm nhiên cười nói :
- Mong cô nương hãy giết tại hạ đi, Hoàng hậu và Công chúa đã được giải cứu, nhưng việc cần làm của Mai mỗ trên cõi đời này đã hoàn thành gần hết, chẳng còn vướng bận gì nhiều nữa. Kim Phụng Ngọc Nữ se lòng :
- Bổn cô nương ra lệnh cho tôn giá phải uống vào, mau lên! Mai Dao Lân đưa tay lau vết máu trên khóe miệng, lướt mắt nhìn hoàn thuốc trên lòng bàn tay phải của Kim Phụng Ngọc Nữ, lẳng lặng quay người bỏ đi. Kim Phụng Ngọc Nữ, nước mắt dâng ngập bờ mi, đưa mắt nhìn kim phụng hoàng trong tay, đột nhiên cắn răng vung chưởng bổ thẳng vào sau lưng Mai Dao Lân.

Hồi 8 Huyền Vũ đồ gây sóng gió

Mai Dao Lân đang thọ trọng thương, tuy hay biết Kim Phụng Ngọc Nữ đã xuất thủ phía sau, nhưng không né tránh, chẳng phải chàng không muốn sống, mà là chàng tự biết có tránh cũng không thoát được. Kim Phụng Ngọc Nữ vì bảo vệ uy vọng của Kim Phụng lệnh, quả đã sinh lòng hạ sát Mai Dao Lân, song thấy thái độ chàng điềm nhiên như vậy lại không đành lòng hạ thủ, quát to :
- Ngươi không muốn sống thật à? Đồng thời đã thu hồi bảy thành công lực, chỉ nghe “bình” một tiếng, Mai Dao Lân đã chúi tới trước hơn ba trượng, phún ra một ngụm to máu tươi, ngất xỉu tại chỗ. Kim Phụng Ngọc Nữ nghe lòng đau nhói, đứng thừ ra tại chỗ, ngay chính bản thân nàng cũng chẳng hiểu tại sao mình lại như vậy. Nàng lẩm bẩm :
- Hãy mặc y, trên cõi đời này chẳng có người đàn ông nào tốt cả. Đoạn kiên quyết quay người, đi về phái Phụng Ức Bình phía sau tảng đá. Đi được vài bước, bỗng lại dừng chân lẩm bẩm :
- Xem chừng Bình muội rất thương yêu y, Bình muội thông minh hơn người, óc nhận xét rất độc đáo, hay thiếu niên này đúng không phải là người xấu ư? Nàng cúi đầu ngẫm nghĩ một hồi, bỗng nói :
- Thôi mặc, mình hãy chữa khỏi thương thế cho y trước đã, nếu y quả là người xấu, võ công mình cao hơn y rất nhiều, muốn giết đi lúc nào chẳng được. Nghĩ vậy, thấy mình đã tìm ra được phương pháp lưỡng toàn, nàng liền nghe lòng thanh thản, quay người bước nhanh đến bên Mai Dao Lân, khom người lật chàng nằm ngửa lên. Chỉ thấy mặt chàng đầy đất cát, máu vẫn còn rỉ nơi khóe miệng, sắc mặt trắng bệch, nàng khẽ lẩm bẩm :
- Xem ra ngoài Linh Chi Lộ, chẳng còn cách nào khác có thể chữa khỏi thương thể cho y ngay được. Đoạn bỏ hoàn thuốc khi nãy vào lòng, lấy ra một chiếc lọ ngọc trắng, rút nắp ra, hương thơm ngát lòng lan tỏa, kỳ trân của đất trời quả là phi thường. Kim Phụng Ngọc Nữ phanh miệng Mai Dao Lân ra, thận trọng nhỏ từng giọt Linh Chi Lộ vào, lẩm bẩm đếm :
- Một, hai, ba, bốn, năm! Đủ rồi! Dừng tay lại, bỗng lại lẩm bẩm :
- Y thọ thương nặng thế này, có lẽ năm giọt chưa đủ! Đoạn lại nhỏ thêm năm giọt nữa, rồi mới đậy nắp lại, quay người đến bên Phụng Ức Bình, cúi xuống giải huyệt cho nàng. Phụng Ức Bình mở mắt đứng phắt dậy, hơ hải đưa mắt nhìn quanh nói :
- Lân ca thế nào rồi? Đoạn vừa định tung mình lao về phía Mai Dao Lân, bỗng cổ tay bị người nắm giữ, một giọng trong trẻo cười nói :
- Có ca ca rồi không thèm đếm xỉa đến tỷ tỷ nữa hả? Phụng Ức Bình giật mình quay lại hét :
- Buông ra... Ô! Tỷ tỷ... Liền xà vào lòng Kim Phụng Ngọc Nữ, khóc nói :
- Tỷ tỷ, hãy cứu Lân ca mau... Đừng thấy Kim Phụng Ngọc Nữ lạnh lùng và tàn nhẫn đối với kẻ khác, nhưng đối với Phụng Ức Bình thì lại hết sức hiền hòa như biến thành một người khác, cười khúc khích nói :
- Tỷ tỷ biết Bình muội mà tỉnh lại, chắc chắn sẽ lo cứu Mai Dao Lân trước, nên khi Bình muội chưa kịp tỉnh, tỉ tỉ đã lo xong hết rồi! Phụng Ức Bình vẻ nghi hoặc :
- Thật ư? Tỷ tỷ không dối gạt tiểu muội chứ?
- Tỷ tỷ có gạt Bình muội bao giờ chưa?
- Tuy tỷ tỷ chưa từng gạt tiểu muội, nhưng tỉ tỉ vốn bảo căm thù tất cả đàn ông trên cõi đời, vì họ đều xấu xa độc ác, nên...
- Nên Bình muội nghĩ là tỷ tỷ không bao giờ cứu y chứ gì? Ngốc quá đi, tỷ tỷ mặc dù ghét y, nhưng Bình muội thích mến y, tỉ tỉ không cứu y được chăng? Phụng Ức Bình mừng khôn xiết, ôm chặt lấy Kim Phụng Ngọc Nữ và hôn lên má, cười hỏi :
- Tỉ tỉ tốt quá, chúng ta đến xem Lân ca khỏe chưa? Kim Phụng Ngọc Nữ lắc đầu :
- Không cần, y đã uống đến mười giọt Linh Chi Lộ, chốc lát sẽ tỉnh lại ngay, Bình muội hãy yên tâm. Phụng Ức Bình sửng sốt :
- Mười giọt? Tỉ tỉ đã cho Lân ca uống đến mười giọt Linh Chi Lộ ư?
- Đúng vậy. Bởi vì mà ra khỏi đây là sẽ gặp kẻ địch ngay, nên thương thế của y phải nhanh chóng được chữa khỏi, nhưng Bình muội phải rời xa y một thời gian.
- Vì sao vậy?
- Vi ngoài kia nguy cơ trùng trùng, y không thể trông nom Bình muội được, tỉ tỉ sợ Bình muội bị tổn thương.
- Tiểu muội có Kim Phụng lệnh của tỷ tỷ, không sợ.
- Nhưng hiện tại đây có nhiều phe nhóm, Kim Phụng lệnh cũng có kẻ địch, vạn nhất gặp bọn họ, Kim Phụng lệnh đâu bảo vệ cho Bình muội được. Phụng Ức Bình nghe vậy càng thêm lo sợ :
- Ngay cả Kim Phụng lệnh mà không bảo vệ được tiểu muội, vậy thì làm sao Lân ca có thể chống cự lại nổi? Kim Phụng Ngọc nữ nghiêm giọng :
- Mai Dao Lân là sát tinh trời giáng, không chết được đâu, bằng không đã chết dưới tay tỉ tỉ khi nãy rồi. Bình muội hãy yên tâm, đến lúc hẳn sẽ có kỳ tích xuất hiện, hai người kia chúng ta cũng mang đi luôn.
- Vậy thì chỉ còn mỗi Lân ca hay sao? Kim Phụng Ngọc Nữ đưa mắt nhìn, thấy sắc mặt Mai Dao Lân đã trở nên hồng hào, vội nói :
- Bình muội chúng ta đi được rồi, mai này tỉ tỉ sẽ đưa Bình muội đến một nơi rất lạ kỳ, Mai Dao Lân ắt sẽ đi ngang qua đó, hai người rồi sẽ được gặp lại nhau. Phụng Ức Bình vẫn chưa yên tâm :
- Tỉ tỉ bảo là sẽ có kỳ tích gì xuất hiện vậy?
- Tỉ tỉ đâu phải là thần thánh mà biết được, đó là do gia gia đã nói, gia gia bảo là chính Thiên Già Tăng đã nói như vậy, lão hòa thượng ấy ấp a ấp úng, ai mà biết được?
- Lân ca sẽ không gặp nguy hiểm thật ư? Kim Phụng Ngọc Nữ thầm nhủ :
- Có trời mới biết! Ta chỉ là phụng mệnh hành sự, vì sự an toàn của ngươi mà thôi. Nhưng lại gật đầu nói :
- Bình muội hãy yên tâm, đi thôi! Phụng Ức Bình bịn rịn, đưa mắt nhìn Mai Dao Lân, ngơ ngẩn nói :
- Tỉ tỉ, bao giờ tiểu muội mới có thể gặp lại được Lân ca? Kim Phụng Ngọc Nữ nhẹ nhàng bẹo má Phụng Ức Bình, cười nói :
- Không lâu lắm đâu, tỉ tỉ đưa Bình muội đến nơi ấy chờ y ngay bây giờ đây! Đoạn cúi xuống xách Lôi Bằng lên nói :
- Nhanh lên Bình muội, hãy xách người kia, không thì lát nữa y hồi tỉnh, Bình muội càng không đành lòng rời xa y nữa. Đoạn quét mắt nhìn quanh, buông tiếng cười khảy đầy thâm ý. Phụng Ức Bình đành xách Dương Quảng lên, bỗng như sực nhớ, nàng thò tay kéo sợi dây chuyền nơi trước ngực ra, giọng van cầu nói :
- Tỉ tỉ, tiểu muội đưa cái này cho Lân ca được chăng? Kim Phụng Ngọc Nữ thoáng biến sắc mặt, bỗng thở dài nói :
- Bình muội thương y thế này, nhưng lại chẳng hiểu y chút nào cả.
- Tỉ tỉ nói vậy là sao?
- Bình muội nghĩ là y chịu nhận Kim Phụng lệnh để nhờ che chở sao? Phụng Ức Bình ngẩn người, ngước mặt lên lẩm bẩm :
- Đúng rồi Lân ca không bao giờ chịu nhận, tiểu muội rất hiểu cá tính của Lân ca, cầu mong trời cao thương xót Phụng Ức Bình này, đừng cướp đi tính mạng của Lân ca, bằng không tiểu muội cũng đành theo Lân ca xuống dưới suối vàng thôi. Dứt lời hai dòng lệ long lanh lăn dài xuống má. Kim Phụng Ngọc Nữ chợt nghe lòng xao xuyến, đây là lần đầu tiên trong cõi đời phẳng lặng của nàng đã gợn sóng. Nàng thầm thở dài, tự cảnh cáo mình :
- Tuyệt đối không được động lòng, cô cô chính là một tấm gương điển hình, đàn ông trên đời rất hiếm kẻ tốt lành. Ngay khi ấy Mai Dao Lân buông tiếng thở dài trĩu nặng, hai nàng giật mình, Kim Phụng Ngọc Nữ nắm tay Phụng Ức Bình khẽ quát :
- Đi mau! Rồi thì tung mình như cánh chim lướt nhanh trên vách đá. Đừng thấy nàng thân liễu yếu đào tơ, và xách theo ba người, nhưng lướt đi thật khỏe, trong chỉ một cái tung mình đã lên cao hơn năm mươi trượng, điểm chân vào chỗ nhô ra trên vách núi, người lại thẳng lên, khuất dạng trong khu trên núi. Ngay khi ấy Mai dao Lân đã đứng bật dậy, thử vận đề chân khí, cảm thấy toàn thân nhẹ hẫng, nội thương đã lành tự bao giờ. Chàng ngơ ngẩn lắc đầu, như muốn làm cho đầu óc tỉnh táo để nghĩ xem ai đã cứu mình, song càng nghĩ lại càng thêm mù mờ. Chàng hé miệng ngửi thấy một mùi thơm ngát, hết sức thắc mắc lẩm bẩm :
- Ai đã cứu mình thế này? Chả lẽ lại là nàng ta? Không thể nào, nàng ta đã đả thương mình, lẽ nào lại cứu mình nữa? Vậy thì là ai? Đoạn quét mắt nhìn xuống đất, thấy thi thể hai vị sư huynh đã biến mất, hoảng kinh tung mình lên trên tảng đá, chỉ thấy bốn bề vắng lặng, không thấy bóng dáng Phụng Ức Bình đâu nữa. Liền tức nóng lòng lớn tiếng gọi :
- Bình muội, Bình muội ở đâu vậy? m vang vọng lại từ bốn bên vách núi hồi lâu không dứt, ngoài ra không còn tiếng động nào khác. Mai Dao Lân ngán ngẩm thở dài, lẩm bẩm :
- Sư huynh đã chết, Bình muội lại chẳng rõ ra sao, vì sao chỉ có mình ta sống sót thế này? Ôi! Với lòng đầy chán chường và thắc mắc, Mai Dao Lân kéo lê từng bước nặng trĩu đi ra ngoài cốc, băng qua rừng đào, trước mặt là một dòng suối xanh trong, bên kia là một vườn rau bát ngát, giữa có một ngôi nhà lá, cánh cửa hé mở, trông rất thê lương tiêu điều, chứng tỏ chủ nhân nơi đây đã bỏ đi mất rồi. Mai Dao Lân phi thân qua suối, phía trước đã là cửa cốc. Lối ra sơn cốc này là một con đường hẹp, hai bên núi cao chót vót, trên vách núi đầy rẫy những mỏm đá nhô ra, cỏ dại lao xao tưởng chừng như những mỏm đá ấy có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Khi đến gần cửa cốc, Mai Dao Lân chợt thấy một bóng người đang loạng choạng bước tới, định thần nhìn kỹ, thấy người đó máu me đầy mình, hai mắt đỏ quạch rất khủng khiếp. Mai Dao Lân nhìn rõ đối phương, cười khảy nói :
- Đông Nhạc Cùng Toan, tôn giá không ngờ gặp Mai mỗ tại đây chứ gì? Đông Nhạc Cùng Toan chớp mắt, cười lạnh lùng nói :
- Mai Dao Lân, ngươi chưa chết ư?
- Tôn giá không ngờ trong cốc còn có kẻ truy hồn đòi mạng phải không? Đông Nhạc Cùng Toan đưa tay áo lên chùi vết máu nơi khóe miệng, thản nhiên cười :
- Đó chính là điều lão phu đang mong muốn, nhưng không ngờ lại là ngươi.
- Vì Mai mỗ chẳng những không cứu mà còn lấy mạng tôn giá chứ gì?
- Ha ha... e rằng ngay cả Đại La Kim Tiên cũng không cứu lão phu được nữa, chẳng qua là sự xuất hiện của ngươi khiến lão phu hết sức vui mừng. Đông Nhạc Cùng Toan dứt lời, máu miệng lại tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ vạt áo trước ngực. Mai Dao Lân thắc mắc hỏi :
- Mai mỗ đã không cứu giúp, tôn giá sao lại vui mừng? Đông Nhạc Cùng Toan thò tay vào lòng lấy ra một góc Huyền Vũ đồ, ném đến dưới chân Mai Dao Lân nói :
- Vạn Tượng công tử mai phục thiên binh vạn mã toan cướp mấy địa đồ này, nhưng lão phu quyết không để hắn toại nguyện, cho nên mới vui mừng khi gặp ngươi, bởi vì ngươi với hắn thế bất lưỡng lập, ha ha... Cười chưa dứt tiếng, bỗng ngã bật ra, ngồi bệt xuống đất. Mai Dao Lân lạnh lùng nói :
- Do đó tôn giá định mượn tay Mai mỗ báo thù chứ gì?
- Ngươi báo thù cho lão phu ư? Trên đời làm gì có chuyện báo thù cho kẻ thù kia chứ?
- Vậy tôn giá đã chọn lầm đối tượng rồi còn gì?
- Không lầm đâu! Ngươi muốn tìm Vạn Tượng công tử, nhưng lại không tìm được. Vạn Tượng công tử muốn trừ khử ngươi, nhưng lại mượn tay kẻ khác. Do đó hai người không bao giờ chạm mặt nhau. Thế nhưng nếu ngươi mà có trong mình góc Huyền Vũ đồ này, bắt buộc Vạn Tượng công tử đích thân tìm gặp ngươi, bởi hắn biết kẻ khác không thể nào làm tròn nhiệm vụ được. Hơn nữa hắn còn sợ kẻ khác phỗng tay trên mất... Nhưng giữa hai người bất kỳ ai chết, lão phu cũng đều hết sức vui lòng hả dạ. Mai dao Lân mắt rực sát cơ, cúi xuống nhặt lấy một góc Huyền Vũ đồ nhét vào lòng, đoạn đanh giọng nói :
- Vậy thì để Mai mỗ đưa tôn giá lên đường trước. Đông Nhạc Cùng Toan thấy mục đích đã đạt, bèn cười vang nói :
- Khỏi phiền ngươi phải nhọc sức! Dứt lời đã vung chưởng bổ xuống đỉnh đầu, vỡ sọ chết ngay tức khắc. Mai Dao Lân quét mắt nhìn thi thể của Đong Nhạc Cùng Toan, cười khảy nói :
- Cũng đáng kể được là một trang hảo hớn đấy! Đoạn tung chân đá tử thi bay vào dưới vách núi, vừa định tung mình ra cửa cốc, chợt cảm thấy bên lưng nhẹ đi, vội đưa tay xuống sờ, Bạch Long kiếm đã biến mất. Mai Dao Lân ngẩng lên nhìn, chỉ thấy một bóng người nhanh như chớp phóng vào trong cốc, liền tức giận quát :
- Bằng hữu hãy để mạng lại đây! Đồng thời đã phi thân đuổi theo, rẽ trái ngoặc phải tiến vào chừng hai mươi trượng, chợt thấy nơi khúc núi một người vọt lên, lướt qua trên đầu và hét to :
- Trong kia đầy quỷ khí rùng rợn quá, mỗ chưa muốn chết đâu! Mai Dao Lân ngẩng lên nhìn thấy người ấy đang cầm Bạch Long kiếm của mình trong tay, tức giận quát :
- Bằng hữu có chạy lên đến Cửu Tiêu điện, thiếu gia cũng đuổi bắt bằng được.
- Cửu Tiêu điện không thu nhận người nghèo, có lẽ mỗ phải xuống địa ngục A Tì thôi, các hạ có dám đuổi theo không? Người kia dứt lời đã lướt nhanh vào trong cốc, Mai Dao Lân liền đuổi theo, vừa rời khỏi cửa cốc, bỗng nghe sau lưng vang lên tiếng nổ liên hồi long trời lở đất, nhưng chàng chẳng màng đến, vẫn tiếp tục đuổi theo. Đuổi được chừng năm trượng, người phía trước bỗng hét lên một tiếng “ối da” chân vấp phải một hòn đá to, ngã lăn ra đất, mếu máo nói :
- Tiếc quá đi thôi, nếu biết trước trên trời rơi đá xuống, mỗ ở lại trong khe cốc thì đã gặp Diêm La rồi, hà tất... Người ấy chưa dứt lời bỗng nghe nơi cửa cốc liên tiếp vang lên bảy tám tiếng nổ rền rỉ, mặt đất rung động dữ dội. Mai Dao Lân ngoảnh lại nhìn, bất giác kinh hãi thầm nhủ ...


«Trang trước
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
12