Polly po-cket
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
15:25 19/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Long Kiếm Truy Hồn Full

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 10161
Tác giả: Cổ Long
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Số trang: 35
. Thường Thái Chân vẻ không vui, cười to :
- Lẽ đương nhiên nếu Ngô huynh nhất định muốn Thường mỗ đi, Thường mỗ là bên bại, đâu thể nuốt lời. Ngô huynh hãy cho biết thời gian đi. Giọng trầm hùng cười to :
- Huynh đệ vốn chỉ là nói đùa, ba trận cũng chỉ để giải khuây thôi. Thành thật mà nói, huynh đệ đến đây chính là phụng mệnh công tử, dùng để thỉnh mời, có điều Thường huynh ở đây bao năm thanh tịnh, huynh đệ ngại mở miệng nên mới viện lý do đó thôi. Các người đâu, mang lễ vật của công tử đến đây mau. Chỉ nghe tiếng dạ vang, hai đại hán từ trong đám đông bước ra, mỗi người bưng một hộp lễ vật (Thiếu một đoạn) Thường Thái Chân vốn đã muốn hợp tác với Vạn Tượng công tử từ lâu, nhưng có điều là chưa có cơ hội, khi nãy vì đánh cuộc thua bị buộc nên lòng không vui, giờ thì lại khác, chỉ nghe y hào khí cao vân nói :
- Phải chi Ngô huynh nói trước được rồi, công tử đã xem trọng Thường mỗ thế này, cái mạng già của Thường mỗ còn gì đáng tiếc nuối nữa. Vậy chúng ta một lời đã định, Ngô huynh hãy cho biết thời gian đi.
- Tượng Thị tam hùng ở m Sơn ngày mai sẽ đến đây, bấy giờ chúng ta hẵng lên đường được chăng? Thường Thái Chân sửng sốt :
- Tượng Thị tam hùng cũng đã tham gia ư? Ha ha... công tử nhân duyên thật phi thường.
- Ha ha... đó chẳng qua cũng nhờ bằng hữu võ lâm ủng hộ thôi. Lúc này hai gã đại hán đã vác kẻ bại trận đến bên bờ vực, chỉ nghe đại hán bên phải nói :
- Bằng hữu, đây chỉ trách bằng hữu vô tích sự mới ra nông nổi này, bằng hữu đã là người thứ hai mươi mốt rồi đó. Người ấy thấy cái chết trước mắt, cố vùng vẫy quát :
- Buông ra mau. Đại hán bên phải cười khảy nói :
- Bằng hữu không thoát được đâu, chắc chắn hôm nay là ngày tận số rồi. Thốt nhiên một giọng sắc lạnh vang lên :
- Hai vị hôm nay chắc chắn đã đến ngày tận số rồi. Hai gã đại hán giật mình quay phắt lại, chỉ thấy hai thiếu niên anh tuấn tuyệt luân đang sóng vai đứng bên bờ vực. Vừa thấy đối phương còn trẻ, hai gã đại hán liền hoàn hồn bình tâm, người bên phải lạnh lùng quát :
- Tiểu tử, các ngươi là ai? Cả gan đến Thác Thiên Nhai... Thiếu niên bên phải ngắt lời :
- Nếu bằng hữu không chóng quên, hẳn còn nhớ Mai Dao Lân này chứ? Ba tiếng “Mai Dao Lân” như sấm nổ ngang đầu, hai gã đại hán kinh hoàng thất sắc, vội buông người thọ thương ra, quay đầu hét to :
- Ô, ma quỷ hiện hình, cứu mạng với... Đồng thời đã phóng chân bỏ chạy, người thọ thương cũng bủn rủn ngã lăn ra đất, không còn bò dậy được nữa. Mai Dao Lân cười khảy nói :
- Mai mỗ đã nói rồi, hai vị hôm nay đã đến ngày tận số rồi. Dứt lời tung mình lên nhanh như chớp, lăng không song chưởng giáng xuống. Hai tiếng rú thảm khốc kéo dài, văng bay vào giữa, xa đến mười mấy trượng mới rơi xuống đất, đã hồn lìa khỏi xác. Mai Dao Lân hạ xuống đất lạnh lùng nói :
- Bằng hữu còn nằm đó chi nữa? Người thọ thương run lẩy bẩy, van vỉ :
- Xin thiếu gia tha mạng, nô tài không có tội tình gì, vốn là bị họ bắt đến đây giam cầm, không ngờ lại ra nông nỗi này. Mai Dao Lân quét mắt nhìn những người đang phóng nhanh đến, đanh giọng nói :
- Bằng hữu, người học võ phải có cốt khí, hãy mạnh dạn lên, tính mạng mình là phải do chính mình dành lấy. Hãy đứng lên, Mai mỗ không giết các hạ đâu. Lúc này đã có khoảng ba mươi đại hán khinh công cao hơn phóng đến, đi đầu là một người môi thỏ, trỏ tay mắng :
- Mẹ kiếp, hai tên tiểu tặc ngươi... Chưa dứt lời, chỉ nghe “bốp” một tiếng giòn giã, đã bị Mai Dao Lân lướt đến xáng cho một bạt tai, gã đại hán môi thỏ thét lên đau đớn, hai tay bụm lấy má phải ngồi xổm xuống, tai mũi miệng máu phún xối xả. Mai Dao Lân lạnh lùng quét mắt nhìn mọi người nói :
- Nơi đây các ngươi không có tư cách lên tiếng, hãy đi gọi Thường Thái Chân đến đây chịu tội mau. Mọi người thấy thân thủ chàng nhanh như tia chớp, biết chắc mở miệng sẽ khốn đốn, không ai dám nói gì cả. Ngay khi ấy, từ sau đám đông vang lên tiếng Thường Thái Chân nói :
- Vị bằng hữu nào lại xem trọng Thường mỗ, chẳng ngại vất vả đến đây thăm viếng thế này, Thường mỗ còn gì hân hạnh cho bằng. Mọi người vừa nghe chủ nhân đến, liền vội tránh sang hai bên. Thường Thái Chân vừa trông rõ hai người, chẳng những bàn chân đã cất lên không bước tới, trái lại còn thoái lui một bước, sửng sốt nói :
- Ngươi là Mai Dao Lân ư? Mai Dao Lân cười sắc lạnh :
- Không sai, kẻ này chính là Mai Dao Lân, sự báo ứng quá nhanh phải không? Lúc này có thêm một lão nhân tóc bạc và một lão nhân mắt xanh mũi quặp tuổi trạc thất tuần đến đứng bên Thường Thái Chân. Lão nhân mắt xanh mũi quặp kiêu ngạo đưa mắt nhìn Mai Dao Lân nói :
- Thường huynh, hắn chính là Mai Dao Lân ư? Hắc hắc, thật không nhìn ra. Lời lẽ đầy mỉa mai khinh miệt.

Hồi 6 Chưởng táng Thác Thiên khiếp quần hào

Thường Thái Chân lúc này lòng hết sức lo âu, những lời nói của Thiên Già Tăng như vang vọng bên tai, khiến y đởm khiếp tâm kinh, khẽ nói :
- Thường mỗ đã đánh hắn rơi xuống vực thẳm và còn phóng hỏa thiêu rụi đáy cốc, chẳng ngờ vẫn không diệt trừ được hắn. Ôi, phen này hắn tái xuất giang hồ, thật khó mà thu xếp được nữa. Lão nhân mắt xanh cười to :
- Thường huynh chớ lo, để lão phu giải quyết hắn cho. Đoạn quay sang khoát tay lớn tiếng nói :
- Tả Hữu song kiếm đâu? Hãy bắt lấy tên tiểu tử này cho ta. Liền tức hai thiếu niên mặt mày trắng nhợt không chút sắc máu phi thân ra, hẳn họ đã quen oai phong, chân vừa chạm đất đã nghênh ngang đưa tay chỉ Mai Dao Lân nói :
- Tiểu tử còn chưa ra đây chịu chết hả? Phụng Nhất Bình tức giận quát :
- Thật không biết trời cao đất dày, muốn chết. Dứt lời một chưởng đã tung ra, tuy nhanh nhưng không hề có tiếng gió. Hữu Kiếm nháy mắt với Tả Kiếm nói :
- Có lẽ là một cô bé, hãy xuất thủ nhắm vào những chỗ ấy là biết ngay. Tả Kiếm hiểu ý, khanh khách cười nói :
- Nếu đúng vậy thì thật là đệ nhất thiên hạ, tuyệt đối không... Chưa dứt lời thì liền cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình ập đến trước ngực, hai người giờ mới cả kinh thất sắc, vội tung mình ra sau hơn hai trượng, trường kiếm vung lên, chĩa thẳng vào ngực và bụng dưới Phụng Nhất Bình. Phụng Nhất Bình đỏ mặt, sát cơ xuất hiện, cất tiếng huýt lanh lảnh, đột nhiên vọt người lên cao hơn ba trượng, song chưởng chia ra tả hữu giáng xuống, đồng thời quát to :
- Tặc tử muốn chết. Tả Hữu song kiếm mọi khi vẫn quen tính ngông cuồng tự đại, chết đến nơi mà vẫn chưa biết. Tả Kiếm híp mắt cười, đắc ý nói :
- Ô, quả đúng là một cô bé, tiếng nói ngọt đến mức bủn rủn cả tay chân. Hữu Kiếm cũng khoái trá nói :
- Hãy chia đồng nhé. Lúc này chưởng lực của Phụng Nhất Bình đã xuống đến, vẫn im lìm không một tiếng động. Tả Hữu song kiếm đã bị nữ sắc làm mờ tâm trí, cùng vung kiếm lên đâm vào đùi Phụng Nhất Bình. Bỗng nghe Thường Thái Chân cùng lão nhân mắt xanh hét to :
- Ô! Thiên Già Chưởng! Lui mau! Song đã muộn, chỉ nghe “bình bình” hai tiếng kèm theo là hai tiếng rú thảm thiết, hai thanh trường kiếm va vào đất đá tóe lửa. Tả Hữu song kiếm đã trở thành hai đống thịt máu nhầy nhụa, trông thật khủng khiếp. Tả Hữu song kiếm là hai hộ vệ đắc ý của lão nhân mắt xanh, giờ thấy họ chết thảm thiết như vậy, tức giận đến bầm gan tím mặt, quát to :
- Lão phu bổ chết tên tạp chủng ngươi. Dứt lời đã xuất chưởng tấn công Phụng Nhất Bình đang còn lơ lửng trên không, chỉ thấy chưởng phong gầm rú như vũ bão, uy mãnh khôn cùng. Phụng Nhất Bình bị Tả Hữu song kiếm trêu cợt làm nhục, mặc dù đã đánh chết họ, song nàng là thân kim chi ngọc điệp, nên lòng vẫn chưa nguôi giận, nóng lòng muốn xuống tỏ bày với Mai Dao Lân, đâu ngờ đến lão nhân mắt xanh lại ra tay ám toán thế này. Đến khi phát giác thì chưởng phong đã đến gần, bất giác kinh hoàng thất sắc, mồ hôi lạnh đẫm ướt trên trán. Ngay khi ấy bỗng nghe tiếng lạnh lùng quát :
- Lui về ngay! “Bùng” một tiếng vang rền, cát đá tung bay mù mịt. Lão nhân mắt xanh liên tiếp bật lùi bốn năm bước, lồng ngực tức nghẽn, suýt nữa đã thổ huyết tại chỗ, kinh hãi ngẩng lên nhìn, sửng sốt kêu lên :
- Mai Dao Lân! Lúc này Phụng Nhất Bình đã hạ xuống cạnh Mai Dao Lân. Mai Dao Lân cười khảy nói :
- Đã khiến tôn giá kinh hãi rồi. Lão nhân mắt xanh dần định thần, bỗng cảm thấy bàn tay phải đau nhói, vội đưa lên nhìn, liền tức mặt mày xám ngắt, bàng hoàng kêu lên :
- Ô! Lục... Bình... Thường Thái Chân kinh hãi lùi sau một bước, theo bản năng đưa tay sờ ngực, bởi trong túi y cũng có một đoạn Lục bình xanh khủng khiếp. Phụng Nhất Bình bỗng nắm lấy tay Mai Dao Lân phụng phịu :
- Lân ca người ta hiếp đáp tiểu đệ, Lân ca lại không màng đến tiểu đệ, tiểu đệ không biết đâu, thường cho tiểu đệ đi. Mai Dao Lân ngớ người :
- Bình đệ chẳng phải đã giết họ rồi hay sao? Ngu huynh thường gì kia chứ?
- Tiểu đệ không cần không thường gì, nhưng phải thường mới được. Mai Dao Lân thật vô phương, đành nói :
- Thôi được, thôi được, ngu huynh thường đừng rầy rà nữa. Còn như thường gì chính chàng cũng không biết. Phụng Nhất Bình giờ mới đổi giận làm vui nói :
- Lân ca đã hứa rồi, không được nuốt lời đó! Mai Dao Lân đưa mắt nhìn lão nhân mắt xanh đang kinh hoàng, cười khảy nói :
- Mai mỗ đã phán quyết tử hình tôn giá rồi. Lão nhân mắt xanh đã từng chứng kiến cái chết thảm khốc của chất độc của Lục bình xanh, ngẫm nghĩ một hồi, bỗng buông tiếng cười ghê rợn nói :
- Mai Dao Lân, ngươi tưởng thủ hạ của Vạn Tượng công tử dễ hiếp đáp lắm sao? Ha ha... lão phu thành thật cho ngươi biết, trong võ lâm Trung nguyên hiện nay đã không còn chỗ cho ngươi đứng chân. Trừ phi...
- Ha ha... trừ phi Mai mỗ cứu cái mạng chó của ngươi chớ gì? Lão nhân mắt xanh tái mặt :
- Tiểu tử, ngươi biết lão phu là ai không hả? Mai Dao Lân mặt ngập sát cơ :
- Bích Nhãn Điêu Ngô Thiên Hồng, ngươi tưởng Mai mỗ không biết ngươi ư? Ha ha... lũ chó má các ngươi trước khi chưa trả hết nợ, Mai mỗ không bao giờ quên các ngươi đâu, ha ha... Đoạn từ trong lòng lấy ra một quyển sổ rất dày, lật tìm nơi giữa xé lấy hai trang, ném xuống nói :
- Đây chính là họa tượng lũ khốn khiếp các ngươi. Hai mảnh giấy là đà bay xuống đất, nhìn rõ chính là họa tượng của Thường Thái Chân và Ngô Thiên Hồng. Thế là Bích Nhãn Điêu Ngô Thiên Hồng biết không còn hy vọng êm xuôi được nữa, y buông tiếng quát vang, tung mình lao tới gầm lên :
- Lão phu thí mạng với ngươi! Dứt lời đã liên tiếp công ra bảy chưởng, chưởng phong rít lên như sấm động, từ bốn phương tám hướng ập vào Mai Dao Lân. Mai Dao Lân thản nhiên đứng yên, chưởng phong như vũ bão khi vừa đến gần người chàng liền tách sang hai bên lách qua, Mai Dao Lân bỗng quát :
- Trả lục bình lại đây! Tay phải chớp nhoáng vung ra, chỉ nghe Bích Nhãn Điêu Ngô Thiên Hồng hự lên một tiếng đau đớn, tung mình ra sau hơn hai trượng, bàn tay phải máu tuôn xối xả. Mai Dao Lân ngón tay kẹp lấy lục bình, chùm rễ móc câu đã kéo theo một mảng thịt to của Bích Nhãn Điêu Ngô Thiên Hồng. Phụng Nhất Bình vỗ tay cười nói :
- Lân ca đưa đây tiểu đệ làm sạch cho. Mai Dao Lân tiện tay ném lục bình cho Phụng Nhất Bình, lạnh lùng nhìn Bích Nhãn Điêu cười nói :
- Bích Nhãn Điêu lục bình Mai mỗ đã thu, bây giờ đến lượt Mai mỗ lấy mạng ngươi. Đoạn từng bước tiến đến gần Bích Nhãn Điêu, Bích Nhãn Điêu kinh hãi lùi sau hai bước, bỗng vung tay quát to :
- Mọi người cùng tiến lên... Liền tức trong tiếng quát tháo, bảy tám đại hán lao ra, đao côn kiếm kích cùng lúc bổ vào Mai Dao Lân. Mai Dao Lân buông tiếng cười khảy, “choang” một tiếng như rồng gầm, Bạch Long kiếm đã ra khỏi bao, chỉ thấy ánh bạc chớp chóa, xung quanh liền tức vang lên năm tiếng rú thảm, và một luồng sáng bạc vượt qua đám đông, bay thẳng về phía Bích Nhãn Điêu Ngô Thiên Hồng ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
5