pacman, rainbows, and roller s
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
10:04 22/03/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Long Kiếm Truy Hồn Full

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 9985
Tác giả: Cổ Long
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Số trang: 35
. Chưa nghĩ dứt, bỗng thấy trường kiếm thu về của Mai Dao Lân nhanh như chớp đâm tới ngực mình, trường kiếm trong tay vội thi triển chiêu Cự Khách Thiên Lý tạo thành một bức tường kiếm bảo vệ toàn thân. Song đã muộn, chỉ nghe “keng” một tiếng giòn giã, tiếp theo là một tiếng rú thảm. Diêu Đài Mục Nữ một chiêu đẩy lùi Mai Dao Lân, không hề dừng tay, ngay khi lão bà áo đen bên phải thảm tử, chiêu Mục Nữ Độ Hình đã công tới. Mai Dao Lân một chiêu đắc thủ, liền với thế Ngọa Long Phiên Vân tung mình lên cao rồi lộn ngược trên không, vừa vặn tránh khỏi thế công của Diêu Đài Mục Nữ. Người đang lơ lửng trên không, Mai Dao Lân trường kiếm trong tay đã thi triển chiêu Bạch Long Hận Thiên chớp nhoáng công vê phía lão bà áo đen bên trái. Một tiếng rú thảm khốc đã khiến lão bà áo đen bên trái hồn phi phách tán, trong khi chưa hoàn hồn chợt thấy ánh kiếm bay vút tới, khiến bà ta chưa kịp nghĩ ra cách ứng phó đã rú lên thảm khốc, một thi thể không đầu với máu phun xối xả bay ra xa hơn năm thước, va mạnh vào vách lều rồi ngã xuống đất. Mai Dao Lân một kiếm hạ sát lão bà bên trái, liền tức tung người ngược ra sau, tay phải chộp ra đã nắm chặt cổ tay phải Diêu Đài Mục Nữ vừa quay người định tấn công Mai Dao Lân cười nhạt nói :
- Quận chúa dừng tay đi thôi! Mọi diễn biến chỉ xảy ra trong khoảnh khắc, sau khi mọi người định thần lại thì Quận chúa đã bị Mai Dao Lân khống chế. Diêu Đài Mục Nữ lần đầu tiên xuất thủ bị đàn ông chế ngự, đỏ mặt tức giận quát :
- Buông tay ra mau! Mai Dao Lân quét mắt nhìn quanh lạnh lùng nói :
- Người nào dám xông vào! Trong khi nói, bàn tay phải đã giơ lên đỉnh đầu Diêu Đài Mục Nữ. Mười mấy lão bà chỉ còn biết trừng mắt giận dữ nhìn, không một ai dám vọng động. Diêu Đài Mục Nữ hậm hực nói :
- Ngươi hãy giết ta đi! Mai Dao Lân lắc đầu :
- Tại hạ không bao giờ dám mạo phạm đến Quận chúa, chẳng qua vì hoàn cảnh bắt buộc phải như vậy, vạn mong Quận chúa lượng thứ cho! Xung quanh có người quát :
- Mai Dao Lân, chỉ cần ngươi thả Quận chúa ra, việc hôm nay kẻ như bỏ qua hết, bọn ta buông tha cho ngươi một con đường sống. Mai Dao Lân lắc đầu thản nhiên cười :
- Tại hạ mang theo Quận chúa để làm vật hộ thân giải cứu Hoàng hậu và Công chúa.
- Mai Dao Lân ngươi dám!
- Mai Dao Lân này rất ghét hứa hẹn nhưng lần này Mai mỗ xin cam đoan với các vị, chỉ cần tại hạ không chết, quyết không để cho bất kỳ ai động đến một sợi tóc của Quận chúa. Diêu Đài Mục Nữ nghe lòng vui sướng lạ, song tức giận nói :
- Mai Dao Lân, các hạ dám bắt giữ bổn Quận chúa hả?
- Xin Quận chúa lượng thứ cho, tại hạ quả không muốn như vậy. Mai Dao Lân dứt lời, bỗng vung chỉ điểm vào huyệt Nhuyễn Ma của Diêu Đài Mục Nữ, đoạn lại cười to nói :
- Tại hạ xin cáo từ! Dứt lời đã tung mình ra khỏi lều. Hải Thiên Nhất Cái buông tiếng hét vang, liên tiếp tung ra mười hai chưởng và quát :
- Mai Dao Lân thả Quận chúa ra ngay! Dứt lời đã đứng chắn ngang trước cửa lều. Chỉ nghe bên trong hỗn loạn và có tiếng quát :
- Lão ăn mày sao lại cản đường người mình thế này! Hải Thiên Nhất Cái cười thầm, vội tránh ra nói :
- Ô! Ô! Đi xa rồi! Khi người trong lều đuổi ra đến thì chẳng còn thấy bóng dáng Mai Dao Lân đâu nữa. Hải Thiên Nhất Cái lắc đầu nói :
- Mọi người hãy lo thu xếp ngay, chúng ta đành phải đến Quân Sơn tìm y thôi! Mọi người chẳng còn cách nào hơn, đành đi vào thu xếp. * * * * * Đèn đóm đã tắt, vầng trăng treo cao trong bầy trời xanh, đã đến lúc mọi người yên nghỉ. Bên bờ hồ Động Đình, trong một gian phòng của Nghinh Tân quán quay mặt ra hồ, lúc này vẫn còn ánh sáng đèn. Trên một chiếc giường trang nhã trong phòng, một thiếu nữ nằm nghiêng quay mặt vào trong, và một thiếu niên anh tuấn đang chăm chú xem sách bên đèn. Một cơn gió lạnh thổi qua, khiến ngọn lửa đèn trên bàn lay động suýt tắt. Thiếu niên giật mình, chầm chậm đứng lên, đến đóng cửa sổ lại. Khi quay người, bỗng thấy thiếu nữ trên giường nằm co ro, hiển nhiên nàng rất lạnh. Thiếu niên trầm ngâm một hồi, sau cùng đi đến bên giường, nhè nhẹ mở chăn ra, thận trọng đắp lên mình thiếu nữ. Khi thiếu niên cúi người kéo chăn, đôi mắt nhắm nghiền của thiếu nữ bỗng hé mở, mãi đến khi nhìn rõ hành động của thiếu niên nàng mới nhắm mắt trở lại. Nàng nghe lòng vô cùng ấm áp, dần dần nhớ lại mọi sự đã xảy ra trong ba ngày qua, nàng mơ màng thầm nhủ :
- Trong ba ngày qua, ban ngày y khuyên mình ăn uống, ban đêm đắp chăn cho mình, ngoại trừ không chịu thả mình ra, việc gì y cũng chiều chuộng mình, vì sao vậy? Chả lẽ y đã...
- Không không thể vậy được! Trong mắt y... (Thiếu 2 trang) Nàng quét mắt nhìn thiếu niên nói :
- Mai Dao Lân, các hạ định đi đâu?
- Quân Sơn! Diêu Đài Mục Nữ giật mình, buột miệng nói :
- Các hạ không sợ bổn Quận chúa bỏ trốn ư? Mai Dao Lân nhún vai thản nhiên cười nói :
- Trong ba ngày qua quả thật có ý định đưa Quận chúa theo cùng đến Phong Lôi động ở Ma Thiên Lãnh, nhưng bây giờ đã trở thành quá khứ rồi!
- Vì trên Quân Sơn đã có mặt nhân vật mà các hạ khiếp sợ phải không? Mai Dao Lân cười :
- Có lẽ vậy!
- Trên cõi đời cũng có người khiến các hạ khiếp sợ sao?
- Tùy Quận chúa nói sao cũng được, tại hạ không bận tâm, kể từ bây giờ, Quận chúa hoàn toàn tự do.

Hồi 2 Đẫm máu hồ Động Đình

Miêu Đài Mục Nữ mắt thoáng qua một chút lo toan, khẽ nói :
- Trước kia bổn Quận chúa cũng rất tự do!
- Ba hôm về trước ư?
- Không bất kỳ lúc nào.
- Đa tạ Quận chúa đã không chấp hành động sỗ sàng của tại hạ. Diêu Đài Mục Nữ chầm chậm thòng chân xuống giường, ngước mắt nói :
- Công tử không bao giờ kính trọng kẻ khác, vì sao lại đối với bổn Quận chúa như thế này? Mai Dao Lân nghiêm giọng :
- Vì là Quận chúa của Quy Phụng quốc!
- Có liên quan đến Quy Phụng quốc ư?
- Vâng nếu Quận chúa nghĩ đến nỗi khổ tâm của tại hạ, sau khi trở về nước hãy lưu tâm xem xét sẽ rõ. Diêu Đài Mục Nữ giọng nặng nề :
- Có công tử ở Trung Nguyên, bổn Quận chúa không về nước đâu! Mai Dao Lân biến sắc mặt, khích động cười dài nói :
- Quận chúa cuộc chiến đêm nay có lẽ sẽ giải trừ được nỗi lo ấy cho Quận chúa, nếu Quận chúa không yên tâm, có thể đích thân đến đó xem. Dứt lời đã tung mình lướt đi, biến mất trong màn đêm mịt mùng. Diêu Đài Mục Nữ vốn là một lời hai nghĩa không ngờ Mai Dao Lân lại nghĩ khác đi, hoảng quá đến phát khóc lớn tiếng gọi :
- Mai công tử đã hiểu lầm rồi! Dứt lời đã chộp lấy ngọn Kim Cốt nhuyễn tiên trên giường, phi thân qua cửa sổ đuổi theo. Mai Dao Lân nghe tiếng gọi của Diêu Đài Mục Nữ ở phía sau bèn thầm nhủ :
- Nếu nàng đi theo thì sự việc càng dễ giải quyết hơn. Trong khi suy nghĩ thì chàng đã đến một bãi đá bừa bộn, ngoảnh lại nhìn, thấy không ai đuổi theo sau, vọt phi thân vào trong bãi đá ẩn nấp. Chàng vừa ẩn thân xong đã thấy một bóng người nhỏ nhắn phi thân đến, thân pháp rất nhanh nhẹn chính là Diêu Đài Mục Nữ, và theo sau cách chừng hai mươi trượng còn có hai bóng người một cao một thấp nữa. Thoáng chốc Diêu Đài Mục Nữ đã đến cạnh chỗ ẩn nấp của Mai Dao Lân không đầy ba mươi trượng, chỉ thấy mặt nàng đầy hớt hải và ai oán, trông thật tội nghiệp. Lúc này hai người theo sau cũng đã đến nơi. Người cao mặt mày đen đúa, mình mặc áo đen, mày rậm mắt tròn, tướng mạo rất uy vũ. Người thấp có vóc dáng tầm thước, bởi đi cùng với người cao nên thoạt nhìn mới thấy thấp hơn nhiều. Người này diện mạo rất anh tuấn mình mặc áo xanh nho sinh, nghi biểu xuất chúng. Lúc này Diêu Đài Mục Nữ đã đến gần bãi đá, quét mắt nhìn quanh, bốn bề trống vắng chẳng thấy bóng dáng Mai Dao Lân đâu cả, bất giác niềm chua xót dâng lên ngập lòng, cơ hồ rơi nước mắt, không biết đi theo hướng nào mà tìm. Ngay khi ấy, bỗng nghe một giọng thanh trong nói :
- Mạc Dã song long bái kiến Quận chúa! Người lên tiếng là thư sinh áo xanh, lúc này hai người đứng cách Diêu Đài Mục Nữ ngoài năm thước. Diêu Đài Mục Nữ như không ngờ có người theo sau, nghe tiếng không khỏi giật mình, quét mắt nhìn giọng ơ hờ nói :
- Chào Chu huynh và Văn huynh! Thư sinh áo xanh thoáng chau mày :
- Quận chúa dường như có điều chi buồn bực, chẳng hay tại hạ có tư cách giải quyết hộ Quận chúa không? Diêu Đài Mục Nữ cười lạnh nhạt :
- Đừng nói bổn Quận chúa chẳng có điều gì buồn bực, mà dù có thì cũng chẳng bao giờ phải phiền đến Văn huynh! Thư sinh họ Văn không chút tức giận, nhỏ nhẹ nói :
- Tại hạ đây là thành tâm thật ý! Diêu Đài Mục Nữ lúc này lòng đang rối rắm, nghe vậy liền chau mày nói :
- Văn huynh giữa chúng ta không nên nói đến điều ấy hay hơn! Thư sinh họ Văn chau mày :
- Quận chúa lúc này hay cáu kỉnh quá, trước kia ở Quy Phụng quốc đâu có như vậy! Diêu Đài Mục Nữ nhướng mày tức giận, ra chiều định phát tác. Người mặt đen thấy vậy vội nói :
- Quận chúa, nghe đâu Quận chúa đã bị Mai Dao Lân bắt giữ, có thật vậy chăng? Diêu Đài Mục Nữ đỏ mặt, vẻ tức giận tan biến, giọng nhạt nhẽo nói :
- Bổn Quận chúa chẳng yên lành đây là chi? Người mặt đen cười cười :
- Vậy là lời đồn đại sai lầm ư?
- Không phải mấy hôm nay quả đúng là bổn Quận chúa đã bị y khống chế. Thư sinh họ Văn nghe vậy mặt liền hiện sát cơ, giọng sắc lạnh nói :
- Tên họ Mai ấy thật to gan, từ nay về sau mà gặp hắn, nhất định phải cho hắn nếm thử thủ đoạn của Lăng Vân Ngọc Long Văn Thiên Phong này! Diêu Đài Mục Nữ cười khảy, giọng khinh miệt :
- Văn huynh chưa dám đối chọi với y đâu! Lăng Vân Ngọc Long Văn Thiên Phong đã thầm yêu Diêu Đài Mục Nữ từ lâu, bản năng thúc giục, khiến y luôn muốn ra vẻ tài ba ở trước mặt Diêu Đài Mục Nữ hầu giành lấy trái tim của giai nhân. Mọi khi dù Diêu Đài Mục Nữ khinh khi y đến mấy, y cũng không tức giận, nhưng giờ đây lại khác bởi Diêu Đài Mục Nữ đã đề cao một người đàn ông, nên khiến y không khỏi sôi sục lửa hờn ghen. Thế nhưng, Văn Thiên Phong không dám trở mặt với Diêu Đài Mục Nữ, cố nén giận nói :
- Quận chúa chưa chứng kiến hai người giao đấu, sao lại buông tiếng quả quyết như vậy? Diêu Đài Mục Nữ cười khảy :
- Nếu Văn huynh mà biết quí tính mạng mình, bổn Quận chúa mong là Văn huynh đừng gặp Mai Dao Lân thì hơn. Văn Thiên Phong nghe lòng ngọt lịm, đổi giận làm vui nói :
- Quận chúa lo cho tại hạ phải không? Diêu Đài Mục Nữ biết y đã hiểu lầm, vội nói :
- Bởi chúng ta đều là người của Quy Phụng quốc, lệnh tôn với gia phụ đều là thần trong một triều.
- Chỉ vậy thôi ư?
- Văn huynh đâu phải là người ngu xuẩn, chả lẽ còn cần bổn Quận chúa giải thích nữa sao? Văn Thiên Phong vô cùng thất vọng, gằn giọng nói :
- Văn mỗ thật ước gì gặp hắn ngay bây giờ! Người mặt đen nghiêm giọng xen lời :
- Văn đệ có lẽ Quận chúa nói không ngoa, không thì hai vị sư phụ lão nhân gia đâu cần đích thân ra mặt. Mai Dao Lân chợt động tâm thầm nhủ :
- Thì ra hai người này là đệ tử của họ, vậy thì mình cũng chẳng cần ra tay. Văn Thiên Phong không đồng ý nói :
- Đó chỉ là lời đồn thất thiệt thôi, bằng không lúc hai ta nấp trên mái nhà rình hắn lâu thế kia, hắn đứng bên cửa sổ mà không hề hay biết, chả lẽ võ công lại cao hơn hai ta sao? Người mặt đen nhất thời không sao phản bác được, ngẫm nghĩ một hồi rồi nói :
- Bây giờ nói nhiều vô ích, hãy lên Quân Sơn rồi sẽ biết hư thực, hiện có lẽ y đã đến nơi rồi.
- Hừ, Văn mỗ thật muốn gặp hắn trước khi hắn đến đó. Văn Thiên Phong vừa dứt lời, bỗng nghe một giọng lạnh lùng nói :
- Tại hạ không để cho huynh đài phải thất vọng đâu! Ba người giật mình quay phắt lại, chỉ thấy một thiếu niên áo trắng anh tuấn tuyệt luân đang đứng trên một tảng đá cao to. Văn Thiên Phong trước nay vẫn tự phụ mình anh tuấn thoát tục, giờ đây cũng không khỏi tự thẹn thua kém ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
16