Ring ring
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
01:45 21/10/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Long Kiếm Truy Hồn Full

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 10690
Tác giả: Cổ Long
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Số trang: 35
. Bích Nhãn Điêu lúc này đã hoàn toàn mất hết hào khí, hét to :
- Ngươi dùng kiếm, lão phu tay không cũng chẳng sợ. Dứt lời song chưởng đã vung lên, chớp mắt đã liên tiếp công ra tám chiêu. Mai Dao Lân trong tiếng cười khảy đã tra kiếm vào bao, cười gằn quát :
- Lão thất phu nạp mạng đây. Dứt lời người đã xuyên vào bóng chưởng, thủ pháp nhanh đến mức mọi người chỉ trông thấy bóng người nhấp nhoáng, rồi thì đã biến mất trong bóng chưởng. Thác Thiên Thần Tẩu Thường Thái Chân kinh hãi hét to :
- Ngô huynh hãy... Chưa kịp dứt lời đã nghe vang lên một tiếng rú vô cùng thảm thiết, chỉ thấy thi thể Bích Nhãn Điêu bay thẳng lên cao đến bảy tám trượng, rơi xuống Thác Thiên Nhai. Diễn biến nhanh đến mức không sao tưởng tượng nổi, ba gã đại hán còn lại vốn định liều mạng xông tới, lúc này đều kinh hãi đừng thừ ra như phỗng đá. Mai Dao Lân quét mắt nhìn quanh lạnh lùng nói :
- Còn ai muốn động thủ nữa không? Ngay như Bích Nhãn Điêu Ngô Thiên Hồng mà còn táng mạng dưới chưởng lực của chàng chỉ trong khoảnh khắc, thử hỏi còn ai dám động thủ nữa. Phụng Nhất Bình cười đắc ý nói :
- Lân ca, họ đã sợ cả rồi. Mai Dao Lân chầm chậm quay sang nhìn Thường Thái Chân giọng sắc lạnh nói :
- Thường Thái Chân, đã đến lúc phải trả lại lục bình cho Mai mỗ rồi. Thường Thái Chân hít sâu một hơi, định thần nói :
- Mai Dao Lân, chỉ cần ngươi giết được hết các thủ hạ của lão phu, lẽ di nhiên lão phu sẽ trả lại lục bình cho ngươi. Đoạn không chờ Mai Dao Lân lên tiếng, quát to :
- Hãy bắt lấy tiểu tử này cho ta! Trong số khoảng ba trăm người, có vài người toan động thủ, nhưng khi tiếp xúc với gương mặt sắc lạnh của Mai Dao Lân, không ai dám động đậy nữa, bởi người nào không sợ chết kia chứ? Thường Thái Chân thấy thủ hạ không nghe theo mệnh lệnh của mình, lòng càng thêm hoảng, quay người lại hỏi :
- Vị huynh đệ nào bắt lấy tiểu tử này cho Thường mỗ. Những người này thảy đều là kẻ vị lợi, đâu ai chịu bán mạng cho tử thần, nghe vậy liền lùi sau một bước, không một ai lên tiếng. Thường Thái Chân mồ hôi lạnh chảy dài trên mặt, chẳng rõ do khiếp sợ hay tức giận, cười khảy nói :
- Thường mỗ đã nhìn lầm người rồi. Đoạn chậm bước đi đến trước mặt lão nhân tóc bạc nói :
- Lăng huynh thấy có đúng vậy không? Lão nhân tóc bạc cười khảy :
- Huynh đệ thật cũng rất muốn phân ưu với Thường huynh, nhưng có điều là Mai Dao Lân đã chỉ đích danh Thường huynh khiêu chiến, nếu huynh đệ đứng ra, e sẽ làm hoen danh Thường huynh đó thôi. Người này rõ là thâm hiểm, mặc dù biết rõ Thường Thái Chân hôm nay chết nhiều hơn sống, song vẫn không muốn xúc phạm. Thường Thái Chân giận quá cười vang :
- Lăng huynh đúng là tri kỷ của Thường mỗ, ha ha... Thường mỗ bất luận sống hay chết không rời xa Lăng huynh, hãy lên đường trước đi. Đoạn bất thần vung chưởng, nhanh như chớp đánh vào bụng dưới lão nhân họ Lăng. Lão nhân họ Lăng nằm mơ cũng không ngờ có vậy, trong khoảng cách qua gần, chẳng tài nào tránh kịp, một chưởng trúng ngay vào bụng dưới. Chỉ nghe một tiếng rú thảm khốc, văng bay ra xa bảy tám trượng, thất khiếu phún máu chết ngay tức khắc. Những người khác thấy vậy, thảy đều kinh hoàng, lùi nhanh ra xa để giữ mình. Thường Thái Chân hai mắt đỏ quạch, chằm chặm nhìn thiếu phụ áo lục nói :
- Bây giờ chỉ còn hai ta liên thủ nữa thôi! Thiếu phụ áo lục thấy mình đứng cách Thường Thái Chân quá gần, không dám cự tuyệt, bèn cười nói :
- Nhất nhật phu thê bất dạ ân, thiếp sao trơ mắt nhìn phu quân một mình cự địch, chúng ta lên. Thường Thái Chân cảm động thở dài :
- Chỉ có nàng... Nào ngờ chưa dứt lời, thiếu phụ áo lục bỗng tung mình ra xa hơn năm trượng, lạnh lùng nhìn Thường Thái Chân nói :
- Nhân quả báo ứng, chưa đến lượt bổn cô nương đâu. Thường Thái Chân giận dữ gầm vang :
- Lão phu bổ chết ả tiện nhân ngươi trước. Vừa định tung mình đuổi theo, thiếu phụ áo lục đã lủi vào trong loạn thạch mất dạng. Mai Dao Lân phi thân cản lại, cười khảy nói :
- Thường Thái Chân, Mai mỗ không có thời gian để nhìn xem ngươi giải quyết chuyện gia đình đâu. Thường Thái Chân trước hoàn cảnh bạn bè bội phản, ái thiếp bỏ rơi và khiếp hãi, đã gần như điên loạn, cười ghê rợn nói :
- Lão phu sợ ngươi hay sao? Tung mình lao tới, liên tiếp tung ra mười mấy chưởng, hoàn toàn không màng đến phòng thủ. Mai Dao Lân buông tiếng cười khảy, lạng người ra xa không hoàn thủ. Phụng Nhất Bình ngạc nhiên thầm nhủ :
- Lân ca sao thế này? Cơ hội tốt như vậy mà không hạ thủ, chả lẽ lại chờ lão ta tỉnh trí hay sao? Không sai nàng đã đoán đúng, Mai Dao Lân chính là muốn chờ Thường Thái Chân tỉnh trí mới hạ thủ. Sau mười chiêu Thường Thái Chân đã bắt đầu phòng thủ, không còn điên cuồng liều mạng như trước nữa. Lại mười chiêu nữa qua đi,Thường Thái Chân đã hoàn toàn tỉnh trí, công thủ rất có chừng mực. Mai Dao Lân bắt đầu lùi dần về phía vực thẳm, Thường Thái Chân tuy nhận thấy khác lạ, song lúc này đã như cưỡi trên lưng hổ, bắt buộc phải đuổi theo. Sau năm mươi chiêu, Mai Dao Lân đã lui đến, chỉ còn cách bờ vực chừng ba thước, chàng cười khảy nói :
- Thường Thái Chân ngươi biết vì sao Mai mỗ không hạ sát ngươi trong khi ngươi cuồng trí hay không? Ha ha... bởi vì lúc ấy ngươi không biết khiếp sợ, hạ sát ngươi như vậy Mai mỗ không hả dạ. Mọi người nghe vậy thảy đều tái mặt, lần đầu tiên họ mới nghe giết người mà còn muốn kẻ bị giết phải biết khiếp sợ, thật là tàn nhẫn đến mức không thể tưởng tượng được. Thế là họ bắt đầu bỏ trốn, từng người lần lượt chuồn khỏi Thác Thiên Nhai. Thường Thái Chân chẳng hổ một bậc gian hùng, nghe vậy cười dài nói :
- Lão phu bây giờ đã tỉnh trí rồi, ngươi có bản lĩnh hãy hạ thủ đi. Dứt lời đã liên tiếp tung ra mười hai chưởng, bức lùi Mai Dao Lân một bước. Mai Dao Lân cười khảy :
- Đúng vậy, Mai mỗ hạ thủ đây! Ngươi hãy xem Thác Thiên Nhai bao cao? Dứt lời song chưởng bỗng thu về, để cho chưởng phong của Thường Thái Chân xô tới, giạt sang hai bên lướt qua, Mai Dao Lân đứng yên bất động. Thường Thái Chân kinh hoàng thất sắc, buột miệng kêu lên :
- Ô! Hư Di công! Dứt lời bàn tay đã dính vào song chưởng của Mai Dao Lân. Mai Dao Lân cười sắc lạnh nói :
- Thường Thái Chân ngươi xưng hùng tại Thác Thiên Nhai, giờ đây Mai mỗ sẽ cho ngươi táng thân tại Thác Thiên Nhai. Ngươi dùng độc kế hại người tại Trung Nguyên, Mai Dao Lân sẽ khiến ngươi kế cùng vong thân tại dị vực vậy công bằng chứ? Thường Thái Chân vận hết toàn thân công lực, song chưởng đẩy tới trầm giọng nói :
- Nếu như tiểu tử ngươi có đủ bản lĩnh. Mai Dao Lân song chưởng từ từ quay sang bờ vực :
- Ngươi hãy thử xem! Dứt lời Thường Thái Chân quả nhiên đã bị từ từ nhấc bổng lên. Thường Thái Chân mặt nổi gân xanh, từ hồng hào trở thành tái ngắt. Và rồi, khóe môi y bắt đầu rỉ máu, người cũng bị xoay ra bờ vực. Phụng Nhất Bình bất nhẫn ngoảnh mặt đi, bỗng nghe Mai Dao Lân quát :
- Xuống đi thôi! Một tiếng thét ghê rợn kéo dài, rồi thì tan biến dưới Thác Thiên Nhai, thế là một lão gian hùng đã hồn về nơi chín suối. Phụng Nhất Bình giờ mới dám ngoảnh lại, cất bước đi đến bên Mai Dao Lân, sợ sệt đưa mắt nhìn xuống vực nói :
- Thật quá là khủng khiếp. Mai Dao Lân bình thản mỉm cười, bỗng hỏi :
- Những người kia đâu rồi?
- Chuồn hết rồi? Sao? Lân ca còn chưa giết đủ hả?
- Nếu ngu huynh muốn giết họ thì đâu đợi đến bây giờ.
- À, vậy mới là ca ca tốt bụng của tiểu đệ chứ. Đi thôi! Đoạn nắm tay Mai Dao Lân đi về phía có bậc cấp. Hai người xuống đến Thác Thiên Nhai thì trời đã gần trưa, vòng qua Thác Thiên Nhai đi chưa được bao lâu. Phụng Nhất Bình như chợt nhớ điều gì, đứng lại ngước mặt lên nói :
- À, Lân ca chẳng phải đã hứa sẽ thường cho tiểu đệ sao? Mai Dao Lân ngớ người :
- Thường gì kia? Phụng Nhất Bình ngả vào lòng chàng, phụng phịu :
- Tiểu đệ biết thế nào Lân ca cũng nuốt lời mà! Tiểu đệ không biết đâu, Lân ca rõ ràng là đã hứa với người ta rồi. Mai Dao Lân giờ mới nhớ ra, đành cười nói :
- Thôi được rồi, ngu huynh nhất định sẽ thường, nhưng nơi đây là núi rừng hoang dã, chẳng có gì để mua, khi nào xuống núi rồi ngu huynh sẽ đãi Bình đệ một bữa ăn thật thịnh soạn, được không nào?
- Tiểu đệ chẳng thèm đâu.
- Vậy thì sau khi xuống núi, tùy Bình đệ muốn gì cũng được, thế nào?
- Không, không chờ đến khi xuống núi, thường ngay tại đây mới được. Mai Dao Lân ngơ ngác :
- Ở đây lấy gì để thường cho Bình đệ chứ? Phụng Nhất Bình đỏ mặt :
- Hôn người ta một cái. Mai Dao Lân chau mày :
- Hôn, Bình đệ ư? Đệ đâu phải là con gái, hôn đệ thì đệ có cảm giác gì chứ?
- Một nam một nữ mà không có cảm giác hả?
- Nhưng chúng ta đều là đàn ông kia mà.
- Lân ca xem người ta là nữ không được sao?
- Nhưng đệ rõ ràng là trai kia mà.
- Không cần biết, không cần biết, chính Lân ca đã hứa với người ta. Mai Dao Lân thật dở khóc dở cười, song chẳng còn cách nào hơn, đành nói :
- Thôi được rồi, hôn thì hôn. Phụng Nhất Bình đỏ mặt, chầm chậm nhắm mắt và ngước mặt lên. Mai Dao Lân cúi xuống hôn nhanh lên môi nàng, vừa định ngẩng lên, Phụng Nhất Bình bỗng choàng tay qua cổ chàng, giọng mơ màng nói :
- Lân ca biết Nhất Bình yêu Lân ca đến mức nào không? Dứt lời đôi môi ngọt mềm đã dán vào môi Mai Dao Lân. Mai Dao Lân ngơ ngẩn thầm nhủ :
- Vị huynh đệ này hẳn là thần kinh có vấn đề rồi. Ngay khi ấy, ngoài xa bỗng vọng đến tiếng bước chân chạy và tiếng la hét rất ghê rợn. Mai Dao Lân vội đẩy Phụng Nhất Bình ra nói :
- Có lẽ chúng ta lại gặp bọn mắc nợ nữa rồi. Phụng Nhất Bình bực tức nói :
- Ghét thật! Ngay khi ấy những người đã bỏ trốn khi nãy chạy đến, chỉ thấy họ kẻ thọ thương người gục ngã, la hét kinh hoàng như bị quỹ dữ đuổi theo.Mai Dao Lân giật mình thầm nhủ :
- Chả lẽ đối phương còn hung dữ hơn Mai Dao Lân này nữa sao? Bỗng nghe có tiếng quát to :
- Các vị bằng hữu sử dụng kim đao kia hà tất sát hại kẽ vô tội để biểu hiện oai phong. Tượng Thị tam hùng này xin được lĩnh giáo các vị vài chiêu. Mai Dao Lân mắt rực sát cơ, lạnh lùng nói :
- Tượng Thị tam hùng ư? Đi! Đoạn liền nắm tay Phụng Nhất Bình phi thân xuống núi. Trong khi phóng đi Phụng Nhất Bình thắc mắc hỏi :
- Lân ca định giúp bên nào vậy? Mai Dao Lân trên mặt sát cơ càng đậm hơn, giọng âm trầm đáp :
- Chẳng giúp bên nào cả. Lúc này hai người đã xuống đến một chỗ đất cao, chỉ thấy bên dưới cách ngoài trăm trượng có mười hai đại hán y phục quái dị, vung kim đao đang ác chiến Tượng Thị tam hùng. Dưới ánh nắng soi rọi, mười hai ngọn kim đao chớp chóa trông hoa cả mắt. Mười hai gã đại hán vây quanh Tượng Thị tam hùng di chuyển nhanh nhẹn như không chút rối loạn, bộ pháp hết sức ảo dị, hiển nhiên đó là một trận thế. Tượng Thị tam hùng tuy bị bao vây trong trận, song chẳng chút nao núng, chia ra chống chỏi ba mặt, vung động rít gió uy thế như giao long xuất hải, công lực quả thật phi thường. Thế nhưng có một điều rất kỳ lạ, tuy công lực ba người rõ ràng cao hơn mười hai gã đại hán kim đao rất nhiều, vậy mà binh khí trong tay lại luôn rơi vào khoảng không, hệt như là đui mù, do đó hồi lâu vẫn không sao thoát ra khỏi vòng vây. Mai Dao Lân xem một hồi, bỗng gằn giọng nói :
- Ngu huynh tuy hai bên đều không giúp, nhưng hai bên đều phải giết. Đoạn lại nắm tay Phụng Nhất Bình phóng xuống, sau ba lần tung mình đã đến sau một tảng đá to và cao hơn ba trượng nằm bên phải đấu trường ...

«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
1