Old school Swatch Watches
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
09:46 22/03/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Long Kiếm Truy Hồn Full

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 9984
Tác giả: Cổ Long
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Số trang: 35
. Mai Dao Lân rúng động cõi lòng, vội nghiêm mặt nói :
- Không được khóc! Diêu Đài Mục Nữ giận dỗi :
- Công tử hiếp đáp người ta! Hai người âu yếm nói chuyện với nhau, khiến Văn Thiên Phong tức giận đến cơ hồ vỡ lồng ngực, lại gào to :
- Mai Dao Lân, ngươi điếc hả? Chu Ứng Long vội khuyên :
- Sư đệ hãy bình tĩnh, vận công đè nén nội thương rồi chúng ta bàn tính kế hoạch, bất tất nóng giận nhất thời! Văn Thiên Phong lúc này đã quên mất sự sống chết của bản thân, cười vang nói :
- Sư huynh sai rồi, đệ không chết được đâu mà còn có thể trông thấy hắn chết tại đây ngay. Trong khi nói máu từ miệng phun ra xối xả khiến Chu Ứng Long lo đến quýnh quáng, mồ hôi đầm đìa. Mai Dao Lân bỗng quay mặt qua, giọng sắc lạnh nói :
- Sao các hạ không nhìn xuống ngực mình thử xem? Hai người cúi xuống nhìn, chỉ thấy năm ngón tay in quanh huyệt Toàn Cơ nơi ngực Văn Thiên Phong, y phục rách bươm, thấy rõ trước ngực tím bầm. Chu Ứng Long thầm thở dài, khẽ nói :
- Sư đệ, chúng ta kém hơn y xa lắm, quên đi thôi! Văn Thiên Phong đỏ mặt, bỗng lại cười vang nói :
- Mai Dao Lân, nhưng công lực của ngươi chưa đủ giết chết Văn mỗ, ngươi hãy thực hiện lời hứa đi! Mai Dao Lân cười khảy :
- Mai mỗ biết trước các hạ sẽ vậy rồi. Nhưng chúng ta đều cùng một mục tiêu, nên Mai mỗ đã liên tiếp nhường nhịn, các hạ nên biết điều là hơn! Chu Ứng Long lạnh lùng xen lời :
- Các hạ chỉ bằng vào những lời này thôi ư? Mai Dao Lân cười to :
- Tốt hơn hết là các hạ hãy đưa y lên Quân Sơn ngay để cho lệnh sư chữa trị, sau canh ba lời hứa chắc chắn sẽ được thực hiện, lúc ấy đừng trách Mai mỗ thủ đoạn tàn ác. Chu Ứng Long rúng động cõi lòng, song vẫn rắn giọng nói :
- Nếu qua khỏi canh ba mà tệ sư đệ không chết, các hạ lại không lên Quân Sơn thì món nợ này chúng ta tính vào đâu?
- Thú thật với hai vị, lời nói trong khách điếm của Mai mỗ chính là cố ý để cho hai vị nghe đấy! Mạc Dã song long tuy võ công chấn động biên thùy, nhưng Mai mỗ chẳng xem vào đâu, chả lẽ chỉ bằng Văn Thiên Phong mà có thể khiến Mai Dao Lân này hủy bỏ lời hứa sao? Ha ha... các hạ tự đánh giá mình cao quá! Đoạn không thèm đếm xỉa đến hai người nữa, cúi nhìn Diêu Đài Mục Nữ trong lòng khẽ nói :
- Quận chúa hãy cùng họ lên Quân Sơn đi! Diêu Đài Mục Nữ nhẹ lắc đầu nũng nịu nói :
- Không, tôi đi với công tử! Mai Dao Lân khẽ cười :
- Tại hạ đã bắt giữ Quận chúa kia mà! Diêu Đài Mục Nữ dẫu môi :
- Nên người ta mới bắt công tử phải đưa người ta về!
- Ha ha... Thôi được! Hai vị chúng tôi đi đây! Văn Thiên Phong nghe hai tiếng chúng tôi, biết là Diêu Đài Mục Nữ sẽ đi với Mai Dao Lân, vội quay sang Chu Ứng Long nói :
- Sư huynh nếu sư huynh niệm tình sư huynh đệ thì đừng để cho họ đi. Mai Dao Lân không màng đến hai người, nắm lấy tay Diêu Đài Mục Nữ, chậm bước đi về phía bên phải. Văn Thiên Phong cuống lên gào to :
- Sư huynh... sư huynh sợ chết hả? Chu Ứng Long gật đầu quả quyết :
- Phải, ngu huynh mà chết thì sư đệ cũng không sống được nữa.
- Sư huynh tin lời tên tiểu tử đó ư?
- Sư đệ, Long Kiếm Thanh Bình trong mấy tháng ngắn ngủi đã chấn động võ lâm khiến mọi người đều điêu đứng, đó dứt khoát không phải là ngẫu nhiên, hai ta hãy còn kém xa lắm! Văn Thiên Phong đâu phải kẻ ngu ngốc, nhưng lúc này y gần như điên cuồng, thấy giai nhân bỏ đi mà sư huynh không chịu giúp đỡ, quá thất vọng chán chường, liên tiếp phún ra ba ngụm máu to rồi bất tỉnh nhân sự. Chu Ứng Long xót xa lắc đầu thở dài :
- Ôi! Tự cổ đa tình không di hận. Lẽ ra sư đệ phải sớm nhận thấy nàng ta không hề yêu sư đệ. Đoạn bồng Văn Thiên Phong lên, phóng đi về hướng Quân Sơn. Mai Dao Lân nắm tay Diêu Đài Mục Nữ đi được chừng nửa dặm, Diêu Đài Mục Nữ bỗng nũng nịu nói :
- Nghĩ chốc lát đi, người ta mệt quá rồi! Mai Dao Lân liền chững bước. Ngay khi ấy bỗng nghe có tiếng động rất khẽ vọng đến, Mai Dao Lân thoáng biến sắc mặt. Diêu Đài Mục Nữ thấy vậy ngạc nhiên hỏi :
- Công tử đã nghe thấy gì vậy? Mai Dao Lân cười nhạt :
- Chúng ta nghỉ ngơi một lát rồi hãy đi tiếp! Đoạn kéo tay Diêu Đài Mục Nữ nấp vào một đống loạn thạch. Diêu Đài Mục Nữ nép vào lòng Mai Dao Lân, mắt đắm đuối nhìn vào gương mặt anh tuấn của chàng. Lát sau đã thấy Hải Thiên Nhất Cái cùng với hai Trưởng lão Cái bang xuất hiện, theo sau là hai cận vệ của Diêu Đài Mục Nữ và một nhóm võ sĩ nước Quy Phụng. Diêu Đài Mục Nữ kinh ngạc khẽ kêu lên :
- Ô! Thì ra là họ! Mai Dao Lân không nhìn nàng lạnh nhạt nói :
- Quận chúa có thể ra gặp họ, tại hạ không ngăn giữ đâu. Diêu Đài Mục Nữ vờ cười nói :
- Các hạ tưởng bổn Quận chúa muốn ở bên các hạ lắm sao? Đoạn đứng lên toan bỏ đi, Mai Dao Lân vẫn không nhìn nàng mà chỉ hướng ánh mắt về phía nhóm người kia. Diêu Đài Mục Nữ thấy vậy, lòng không khỏi chua xót thầm nghĩ :
- Ngươi vô tình quá! Đoạn lại ngồi trở xuống sát bên Mai Dao Lân, giọng ai oán nói :
- Công tử đã muốn đuổi người ta, vì sao hôm trước lại bắt giữ người ta chứ? Dứt lời nước mắt đã lăn dài trên má. Lúc này nhóm người kia đã đến gần trong vòng năm mươi trượng. Mai Dao Lân vẫn chú mắt nhìn họ, cười nói :
- Thật không ngờ họ lại kéo đến đông thế này, tại hạ không sao giữ Quận chúa lại được nữa rồi!
- Nghe nói trong Trung Nguyên công tử chẳng sợ ai cả, sao bây giờ lại sợ thế này?
- Quận chúa lầm rồi, tại hạ sở dĩ nói là không giữ Quận chúa lại được chẳng phải vì sợ người Trung Nguyên, mà là nhóm người này tại hạ không thể giết.
- Vậy thì hãy giữ tôi lại, họ sẽ e ngại không dám động thủ, vậy chẳng phải bớt phiền phức hay sao? Mai Dao Lân chợt động tâm, bỗng nhìn chốt vào mặt Diêu Đài Mục Nữ, ngay khi ấy tiếng gió lần lượt lướt qua sau lưng họ cách ngoài năm trượng, rồi dần biến vào trong màn đêm. Mai Dao Lân cười nói :
- Chúng ta đi thôi!
- Tôi không muốn đi với họ.
- Cô nương không hối hận sao? Diêu Đài Mục Nữ ngước mặt lên, mặt hai người chỉ cách chừng năm tấc, nàng với giọng dịu nhẹ nói :
- Diêu Đài Mục Nữ này không bao giờ hối hận! Nhìn gương mặt đẹp mê hồn kia, Mai Dao Lân nghe lòng ngây ngất, bất giác châu mặt tới. Diêu Đài Mục Nữ nhắm mắt lại, môi hé mở lặng lẽ đợi chờ, dưới ánh trăng trông thật quyến rũ. Đột nhiên, Mai Dao Lân nghe sau lưng có tiếng động lạ, phản ứng tự nhiên khiến chàng định quay đầu lại, song chàng đã kịp dằn nén, bỗng choàng tay ôm siết Diêu Đài Mục Nữ vào lòng, môi hai người gắn chặt vào nhau. Diêu Đài Mục Nữ mở mắt ra, bởi khoảng cách quá gần nàng không nhìn rõ được hết toàn bộ gương mặt anh tuấn của chàng, song chỉ cần trông thấy một phần là nàng đủ mãn nguyện rồi. Mai Dao Lân chú mắt nhìn vào đôi ngươi long lanh của nàng, dưới ánh trăng phản ánh rất rõ một bóng đen đang di động đến gần. Rồi thì một thanh trường kiếm sáng loáng đã giơ cao trên đỉnh đầu Mai Dao Lân. Diêu Đài Mục Nữ chợt thấy, tột cùng kinh hãi, nhưng chưa kịp có phản ứng gì, bỗng cảm thấy người nhẹ đi, áp lực trên môi cũng biến mất, đồng thời một tiếng rú thảm khốc vang lên phá tan bầu không khí tĩnh mịch đêm khuya. Diêu Đài Mục Nữ kinh hoàng siết chặt vòng tay, cảm thấy Mai Dao Lân vẫn còn, mới hoàn hồn mở bừng mắt, bất giác mừng rỡ reo lên :
- Lân ca còn sống hả? Chúng ta không phải là trong mơ chớ? Mai Dao Lân nhè nhẹ vỗ vai nàng, đẩy nàng sang bên phải, đưa mắt nhìn người áo đen đã chết nằm trên mặt đất, và một lão nhân áo bào trắng đang đứng thừ ra, cười lạnh lùng nói :
- Tại hạ đã khiến tôn giá giật mình phải không? Lão nhân áo trắng vội định thần, trầm giọng nói :
- Mai Dao Lân, có biết kẻ ngươi đã giết là ai không? Mai Dao Lân cười phá lên :
- Hẳn không phải là một kẻ tiếng tăm lừng lẫy chứ? Lão nhân áo trắng biết là chàng mai mỉa, cười gằn nói :
- Ngươi có nghe nói đến Hắc Bạch song yêu chưa? Mai Dao Lân sầm mặt :
- Hắc Bạch song yêu bất quá cũng chỉ có vậy, nghe đâu hiền công xung (anh em) đã trở thành tín sai (người đưa tin) của Vạn Tượng công tử, đến đây để truyền tin phải không?
- Đúng vậy, mục đích truyền lệnh vốn chỉ là hỏi thuốc giải cho Võ Đang tứ lão, nhưng giờ đây lão phu phải mạn phép quyết định, lệnh cho ngươi phải đền mạng cho Hắc Yêu. Đoạn từ trong lòng lấy ra một lá cờ vàng hình tam giác, hai tay giơ cao, âm trầm nói tiếp :
- Mai Dao Lân, quỳ xuống nghe lệnh! Mai Dao Lân ngước mắt nhìn lá cờ thấy trên lá cờ có thêu ba chữ Vạn Tượng kỳ màu trắng, ngoài ra không có gì khác, cười khảy nói :
- Gặp gỡ với cờ vàng đủ thấy Vạn Tượng công tử cũng khá xem trọng tại hạ, tại hạ vẫn thấy chưa đủ tôn nghiêm, tôn giá hãy về báo lại với Vạn Tượng công tử, bảo y hãy đích thân cầm cờ đến gặp Mai mỗ. Lão nhân áo trắng tái mặt, cả giận quát :
- Ngươi mà xứng đáng hả! Mai Dao Lân mắt lóe sát cơ, chầm chậm thò tay vào trong lòng, lấy ra một đóa Lục bình xanh, đặt trên lòng bàn tay, cười sắc lạnh nói :
- Có qua mà không có lại là thiếu lễ độ, tại hạ không có tín sai đành phải phiền tôn giá mang giúp vật này về trao lại cho vị công tử tự phong Vạn Tượng kia! Lão nhân áo trắng giận quá, cười như điên nói :
- Mai Dao Lân ngươi có biết là ngươi còn sống được bao lâu nữa không? Ha ha... Mai Dao Lân mỉm cười :
- Tất nhiên là phải sống lâu hơn tôn giá, tôn giá nên lên đường đi thôi! Đoạn nhè nhẹ buông cánh tay ôm ngang lưng Diêu Đài Mục Nữ ra. Lão nhân áo trắng nghiêm giọng :
- Lệnh của công tử ban ra chưa được thực thi, không bao giờ thu hồi. Mai Dao Lân, ngươi có giỏi hãy kháng lệnh thử xem! Mai Dao Lân buông tiếng cười dài :
- Mai mỗ chẳng những khánh lệnh mà còn hủy lệnh nữa là khác. Tôn giá không biết phải trái, mà thời gian của Mai mỗ có hạn, hãy chuẩn bị đi! Vừa dứt lời đã tung mình lao tới. Lão nhân áo trắng biết không là địch thủ của Mai Dao Lân nên mới lấy Vạn Tượng Kỳ ra đe dọa, giờ đây thấy Mai Dao Lân lao đến, kinh hãi quát vang :
- Lão phu liều chết với ngươi. Đồng thời tả chưởng đã phóng ra và mượn thế tung mình ra sau hơn hai trượng, chân vừa chạm đất đã định quay người bỏ chạy. Nhưng bỗng nghe một giọng sắc lạnh nói :
- Tôn giá lúc này mới muốn bỏ đi, đã quá muộn rồi! Vừa dứt lời, lão nhân áo trắng chợt thấy trước mặt bóng người nhấp nhoáng, rồi thì nơi màng tang đau nhói, bất giác kinh hãi chững bước. Mai Dao Lân cười lạnh lùng nói :
- Tôn giá hãy đi đi, kẻ Mai mỗ muốn giết, chưa bao giờ có thể sống sót, tôn giá cũng không ngoại lệ. À, phải rồi đừng quên trao lá cờ trong tay cho Vạn Tượng công tử, ha ha... Lão nhân áo trắng đưa tay sờ lên màng tang, phát giác trên ấy đã có một đóa Lục bình xanh, lập tức lạnh người, vội bỏ tay xuống. Lại cúi xuống nhìn, giờ mới thấy lá lệnh kỳ vàng trong tay đã biến thành hàng trăm sợi vải vụn, đang tung bay theo gió. Lão thẫn thờ nhìn Mai Dao Lân, hồi lâu mới cất giọng nói :
- Mai Dao Lân, lão phu tự biết kiếp này không có hy vọng báo thù nữa, nhưng lão phu tin là rồi đây sẽ có người hoàn thành tâm nguyện của lão phu. Dứt lời liền quay người phóng bước bỏ đi. Mai Dao Lân cười to :
- Ha ha... mong rằng người ấy sẽ không khiến tôn giá thất vọng. Đoạn nắm tay Diêu Đài Mục Nữ nói :
- Chúng ta đi thôi! Diêu Đài Mục Nữ ngẩn người :
- Đi đâu?
- Quân Sơn!
- Lân ca chẳng đã hẹn với họ canh ba ư? Bây giờ mới chỉ đầu canh hai thôi mà. Mai Dao Lân nghiêm mặt :
- Cô nương nghĩ rằng hồ rộng mấy dặm này dễ qua lắm sao? Đoạn nắm tay Diêu Đài Mục Nữ đi nhanh về phía bờ hồ, chỉ thấy xa xa có vài đốm sáng lập lòe. Lát sau hai người đã đến bờ hồ, lúc này ngoài xa đang có bảy tám chiếc thuyền nhỏ đang chèo mau về phía hai người ...

«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
15